- Lâm huynh đệ, ta đương nhiên biết ngươi chí hướng cao xa, phẩm tính chánh trực. Nếu là tỷ muội Đại Hoa, lão Cao ta tuyệt sẽ không làm loại sự tình không bằng cầm thú này. Nhưng, nàng là nữ nhân Đột Quyết! Người Đột Quyết giày xéo bao nhiêu nữ tử Đại Hoa chúng ta rồi? Huyết hải thâm cừu này, khi nào mới có thể báo được?! Cướp nữ nhân Đột Quyết, đâu có thể gọi là cướp được?! Đây là việc chánh trực của mỗi nam nhân Đại Hoa, báo thù cho tỷ muội Đại Hoa, vì sự vẻ vang của vạn dân Đại Hoa!
Cao Tù tỏ ra nhân nghĩa phẫn hận, nước miếng văng tung tóe.
- Cướp nữ nhân Đột Quyết không gọi là cướp? Thật hay quá*! À... không … Cao đại ca huynh nghe lầm rồi, đệ nói là… ư… sớm quá*!
(* 太 早 (thái tảo) đọc là tài zǎo: sớm quá
太好 (thái hảo) đọc là tài hǎo: tốt quá
Hai âm này đọc tương tự như nhau)
Lâm đại nhân vội vàng sửa lời, vẻ mặt nghiêm túc:
- Ý tứ của đệ là, trước sau gì chúng ta cũng muốn đánh tới vương đình Đột Quyết, lật đổ sự thống trị bạo ngược của Bì Già Khả Hãn… Cao đại ca, huynh giấu nữ nhân Đột Quyết đó ở nơi nào? Đệ sẽ chịu trách nhiệm đi báo thù!!!
- Vốn cũng định đưa nàng trở về. Chúng ta tìm được một khu dân cư, phát hiện ra mấy cỗ xe ngựa mà nữ gian tế này ngồi khi vào thành.
Cao Tù than thở, tiếc nuối:
- Nhưng Đỗ Tu Nguyên này đầu óc chậm chạp, nhất định cứ đem nội quy quân đội của đại soái ra, không cho phép cướp đoạt tài vật của dân chúng, nếu vi phạm sẽ bị xử trí theo quân pháp. Còn chưa vào sân, hắn đã buộc ta trở về, ngươi nói có giận không? Chúng ta đi cướp nữ nhân, và cướp tài vật là hai việc hoàn toàn khác nhau! Lâm huynh đệ, ngươi nên dạy dỗ Đỗ Tu Nguyên cho tốt, tính linh hoạt của hắn nếu được một phần vạn của ngươi, khi hắn đánh nhau với người Hồ sẽ tất thắng đó.
Thì ra còn chưa bắt được ‘Nguyệt Nha Nhi’, Lâm Vãn Vinh thở một hơi dài, trong lòng ngược lại có chút thất vọng, vỗ vai Cao Tù:
- Cao đại ca, Đỗ Tu Nguyên nói cũng có đạo lý, cướp đoạt dân nữ dù sao cũng không tốt, chúng ta nên khiển trách loại bạo hành này. Nhưng, nếu dân nữ đó là gian tế, nên xem sự việc khác đi. Nhưng huynh bây giờ không có chứng cớ chứng minh điểm này, không thể vì bảo là người ta xinh đẹp mà huynh nói người ta là gian tế được! Đạo lý này xem ra không thể thực hiện được, chúng ta cần phải lấy đức thu phục người.
“Chứng minh nàng là gian tế?” Cao Tù hắc hắc nói:
- Còn cần phải chứng minh sao?! Trong khi binh hoang mã loạn, nếu nữ tử nghiêm chỉnh, ai lại xuất đầu lộ diện, đến nơi hiểm cảnh như nàng không? Chỉ có nữ gian tế, mới có đảm lượng này, cũng mới có nhu cầu này. Ngươi nhìn cách cười của nàng đi, ánh mắt hấp dẫn, cũng đủ để làm sụp đổ cả thiên quân vạn mã. Nếu nàng không phải là gian tế, vậy còn gì là thiên lý nữa?!
- À, phải không?
Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu:
- Dường như có chút đạo lý. Nhưng, đại quân chúng ta rất có kỷ luật, không có chứng cớ, không thể tùy tiện buộc tội người ta.
Nhìn Lâm huynh đệ tựa hồ không hề động tâm, Cao Tù vội vội vàng vàng giữ chặt tay hắn, nháy nháy mắt:
- Huynh đệ, thời chiến đâu có so với bình thường được, tối nay phát sinh biến cố như vậy, đến cả nguyên soái cũng thiếu chút nữa xảy ra chuyện, còn nữ gian tế đó lúc này lại trùng hợp xuất hiện trong thành. Nói là tình cờ, thì việc này quả là quá tình cờ! Phòng bệnh hơn chưa bệnh! Cho dù nàng không phải gian tế, chúng ta cũng không thể để cho một nữ tử thuần khiết thiện chân bị lưu lạc trong chiến hỏa. Nhìn một đóa tiên hoa bị vùi dập, đó chính là một tội lỗi rất lớn, Lâm huynh đệ, ngươi ngọc thụ lâm phong, phong lưu lỗi lạc, sao có thể nhẫn tâm làm việc tàn bạo như vậy?! Việc này không phải phong cách của ngươi mà!
- Thôi, mềm lòng luôn luôn là căn bệnh của đệ.
Lâm tướng quân thở dài:
- Đệ và huynh đến xem. Nếu nàng thật sự là gian tế, vậy bắt nàng về trướng của ta để thẩm vấn kĩ lưỡng! Nếu là nữ tử đàng hoàng, vậy sao mà để mặc cho nàng vội vàng ra đường, lúc này tên đạn vô tình, nếu ảnh hưởng tới khuôn mặt, cha mẹ nàng chắc sẽ đau khổ lắm! Để phòng ngừa lỡ như nàng nhất thời bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến, đệ cũng chỉ có nước phải làm theo nguyên tắc của chủ nghĩa nhân đạo, trước tạm thời lưu nàng lại… Ủa, Cao đại ca, huynh nhìn đệ làm gì, hoài nghi nhân phẩm của đệ à?! Tạm thời lưu giữ mà thôi, không phải thu hoạch gì đâu.
Cao Tù híp mắt giãn mi, ôm quyền cười khà khà, vẻ mặt bỉ ổi nói không tả xiết: