Phần II
- Ngươi mới đáng xấu hổ đó!
Thấy hắn cười giả lả, Từ tiểu thư nhịn không được mắng một câu, rồi giơ tay hất tay hắn trở về:
- Khăn người khác đưa cho ngươi, ngươi cho ta làm gì! Ta không cần đồ vậy của người khác!
“Nha đầu này nhãn lực kinh thật, dưới ánh trăng mờ thế mà có thể nhìn ra thứ của người ta.” Lâm Vãn Vinh thu khăn tay vào ngực, cười ha hả:
- Không dùng cũng tốt, Ngưng Nhi dặn ta buổi sáng mỗi ngày phải lấy cái khăn này ra rửa mặt, quý giá lắm đó!
Từ Chỉ Tình tức giận trừng mắt nhìn hắn, cũng rốt cuộc không khóc được nữa.
Nhìn hai thanh niên trước mắt, thượng tướng quân cũng vui vẻ theo:
- Dây bí quấn giàn, dây leo quấn cổ thụ, các ngươi đi với nhau một lộ trình không dưới ngàn dặm rồi, trên đời có mấy người có thể có duyên phận thiên lí như vậy? Còn có cái gì khó chịu mà không giải quyết được chứ?!
“E hèm, lão già này nói quá trắng trợn, ta mắc cỡ đó!” Lâm Vãn Vinh cũng khẽ cười vài tiếng.
Từ Chỉ Tình mặt như bôi phấn hồng, muốn mở miệng giải thích, Lý Thái khoát khoát tay, than thở:
- Chuyện của các ngươi, tự mình giải quyết đi, ta không quản đâu, nhưng chớ làm chậm trễ đại kế kháng Hồ. Lâm Tam, Chỉ nhi, không dối các ngươi, ta đánh với người Hồ bao nhiều năm rồi, chỉ có lần này là thấy áp lực lớn nhất. Người Hồ thua, còn có thể lui về thảo nguyên xây dựng lại lực lượng, còn với Đại Hoa thì đã đem hết tinh nhuệ ra, không hề giữ lại chút nào. Nếu lần này thất bại, đó là tai họa trời bể… chúng ta không được thua đâu!
Đích thực là không được thua, lỡ như Đại Hoa thất bại, chiến hỏa sẽ lan tràn khắp nam bắc, không chỉ dân chúng lầm than mất hết nhà cửa, đến cả Thanh Tuyền Xảo Xảo… các nàng cũng chỉ có nước phải sống lưu vong. Thất bại, không hề có lợi cho bất kỳ ai.
Trong lòng Lâm Vãn Vinh dấy lên một cảm giác rất sắt đá:
- Nguyên soái, thứ ta nói thẳng, chúng ta giao thủ với người Hồ nhiều năm, phương pháp chiến đấu đích xác rất thực dụng, nhưng chiến pháp này không bằng chiến lược. Chúng ta dùng hết biện pháp chống lại người Hồ, trước giờ vẫn là thua nhiều thắng ít, lần này người Hồ đổ hết ra, nói trắng ra ra muốn tiến vào nội địa của Đại Hoa, chúng ta không có đường lui nữa, đã như vầy, chúng ta sao không thử biến đổi chiến lược?! Một mặt phòng thủ, đồng thời chúng ta cũng chủ động tấn tông, kiềm chế người Hồ ở phía sau, làm chúng không dám coi thường vọng động, cho chúng nếm thử tư vị bị bó tay bó chân.
- Ý ngươi là phương pháp lần trước nói qua, tiến đánh Vương đình của người Hồ?!
Ánh mắt Lý Thái lóe lên, mắt hổ như tỏa ra ánh sáng.
Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu:
- Điểm hay nhất của phương pháp này là vượt ngoài dự liệu kẻ địch, đến cả chúng ta cũng không thể tưởng được, vậy người Hồ càng thêm không thể ngăn ngừa.
Lý Thái và Từ Chỉ Tình đều là chuyên gia quân sự, vừa nghe hắn nói thế tự nhiên cũng hiểu được ngay. Từ tiểu thư nhè nhẹ gật đầu, rồi cau mày:
- Nhưng ngươi mới vừa rồi đã nói qua, đây là tử lộ, căn bản là không thể thực hiện được.
- Khụ khụ…
, Lâm Vãn Vinh xấu hổ:
- Cái đó… Từ tiểu thư, theo lý luận mà nói, ta cơ bản không nói láo. Trong truyền thuyết có một con đường tơ lụa rất thần kỳ, có thể nối liền đông tây, xuyên qua Đại mạc Tuyết sơn …
- Con đường tơ lụa, nối liền đông tây?!
Từ Chỉ Tình mừng rỡ, bất giác nắm chặt tay hắn:
- Ngươi nói là thật hả?! Có thể tới được Khắc Tư Nhĩ sao? Ái chà, tại sao ngươi không nói sớm?!
Tay nha đầu này vừa ấm vừa mềm, đã lâu không sờ, trong màn đêm rét lạnh, ta phải nắm chặt một chút. Hắn im lặng từ từ vuốt ve tay Từ Chỉ Tình một hồi rồi nghiêm nghị than: