Từ Chỉ Tình trầm mặc một lúc lâu mới mở miệng:
- Nơi này gọi là Khắc Tư Nhĩ (Kizil), cách Hưng Khánh tám trăm dặm về phương bắc, gần với Kiếm Thủy và Tát Ngạn Lĩnh(núi Sayan), chính là căn cứ và vương đình của Đột Quyết, nói đơn giản, Khắc Tư Nhĩ chính là Đột Quyết thành.
(Kizil: Nằm trong khu tự trị Tân Cương của TQ)
Cao Tù hít một hơi, mắt không dám chớp lấy một cái:
- Lâm huynh đệ, ngươi không phải đang nói giỡn đó chứ? Đi ngàn dặm tới công kích Đột Quyết vương đình? Đó là hang ổ của người Hồ đó, có phải là ngươi đang nằm mơ không, lão Cao ta đến cả nghĩ cũng không dám nghĩ.
Lâm Vãn Vinh cười gật đầu:
- Hư hư thực thực, xuất kỳ bất ý mới có thể một kích chế thắng. Cao đại ca, ngẫm lại mà xem, đến cả huynh là một nhân vật anh minh thần vũ như vậy mà cũng không dám nghĩ đến việc này, vậy người Hồ có nghĩ tới không?!
- Ờ cũng đúng!
Cao Tù gật gật đầu lẩm bẩm, rồi cười hắc hắc:
- Tốt lắm, đánh tới Khắc Tư Nhĩ, cướp bảo mã, cướp đàn bà của họ!
“Lão tiểu tử này, bất kỳ thời khắc nào cũng không quên cướp đàn bà!” Lâm Vãn Vinh ha ha cười vài tiếng.
Xuất binh tập kích Đột Quyết vương đình!! Ý nghĩ của Lâm Vãn Vinh quả là cực kỳ lớn mật, cũng có thể nói là cực kỳ cuồng vọng, mang theo chút chủ nghĩa mạo hiểm anh hùng, còn ẩn chưa chút lãng mạn nữa, cũng thể hiện tầm nhìn chiến lược và dũng khí của một bậc cao nhân. Hồ Bất Quy và Đỗ Tu Nguyên nghe thế không dám nói một tiếng nào, trong mắt có chút thần thái ngông cuồng, Đại Hoa để cho người Hồ khi dễ lâu rồi, tại sao không thể buộc người Hồ phải kinh tâm động phách một lần.
Hai người nhìn lẫn nhau một chút, trong kinh hãi mang theo ước vọmg nồng cháy, hiển nhiên những lời kinh người của Lâm Vãn Vinh vừa rồi đã đả kích đến tận nơi sâu thẳm tự đáy lòng họ.
- Việc này không thể làm được!
Từ quân sư nhè nhẹ lắc đầu, trực tiếp phủ quyết sạch sẽ kỳ vọng của mọi người:
- Vô số binh mã kéo nhau đi tập kích, chỉ sợ còn chưa đi đến thảo nguyên đã bị Đột Quyết tiêu diệt rồi, còn nói cái gì đánh phá vương đình người Hồ?
Giải thích của Từ quân sư có thể nói nhất châm kiến huyết*, Đỗ Tu Nguyên và Cao Tù nhất thời tỏ ra ủ rũ, nhưng lại thấy Lâm tướng quân ánh mắt trấn định, lúc này mới dâng lên chút hy vọng.
(*một lời vào đúng chỗ chính yếu)
- Không thể nhìn sự việc như vậy.
Lâm Vãn Vinh nói thong thả:
- Có cần tập kích không?! Dưới tình huống thần không biết quỷ không hay, cho người Đột Quyết một kích trí mạng. Tập kích căn cứ của người Hồ, không cần nhiều người, chỉ cần tinh binh. Tám ngàn hoặc một vạn kỵ binh tinh nhuệ, đủ làm được việc này rồi!
Một vạn nhân mã cũng dám đi đánh căn cứ người Hồ? Cao Tù bị dọa ngẩn người, lẩm bẩm nói:
- Huynh đệ, nhân số như vậy có phải là quá ít không, ít nhất cũng phải mười vạn tinh nhuệ chứ!
Nghi vấn của hắn, cũng là những gì Hồ Đỗ hai người muốn biết, Lâm Vãn Vinh cười vang:
- Nếu mười vạn binh mã, chỉ sợ còn chưa đi ra khỏi Hưng Khánh thành đã bị người Đột Quyết phát hiện rồi. Ta sớm nói qua rồi, người Hồ không thể tưởng được được, nên binh phải tinh, nhưng nhân số tuyệt đối không thể nhiều được, nếu không chỉ có thể như thùng rỗng kêu to thôi.
- Sợ cái gì!
Bị Lâm Vãn Vinh diễn thuyết một hồi đã nổi hào khí, Hồ Bất Quy gầm lên một tiếng, hai mắt hưng phấn như phóng ra hào quang:
- Cho lão Hồ một vạn kỵ binh tinh nhuệ, ta dám xâm nhập thảo nguyên, đập tan căn cứ Đột Quyết, bắt sống tên chó má Bì Già Khả Hãn gì gì đó, để cho đám Hồ tể tử này biết, binh lính Đại Hoa ta đều là hán tử nhiệt huyết cả!
Hồ Bất Quy chinh chiến nhiều năm, giao thủ cùng người Hồ vô số lần, nhưng chỉ lần này mới có loại nhiệt huyết thiêu đốt như vậy.
Từ Chỉ Tình thân là quân sư ba quân, đương nhiên không thể quá hưng phấn như vậy, nàng lắc đầu:
- Hồ tướng quân, gặp việc không được xúc động. Vừa rồi Đỗ tướng quân đã nói qua, tập kích một bộ lạc Đột Quyết cũng khó có thể làm được, huống chi là căn cứ của người Hồ
- Đúng đã đánh vào căn cứ người Hồ…
Lâm Vãn Vinh mỉm cười, ngắt lời Từ Chỉ Tình:
- Vừa rồi nói rồi, nếu công sức bỏ ra và kết quả thu được, như vậy sẽ không đáng giá để đánh. Còn khi thu hoạch vượt xa công sức bỏ ra, cho dù đánh vỡ đầu cũng phải đánh. Một đại sự kiện như đánh bất ngờ vào Đột Quyết vương đình, không thể xem nó là một chiến dịch bình thường được, hoàn toàn tương phản, phải đưa nó vào một loại chiến dịch ảnh hưởng đến toàn cục.