Lâm tướng quân mấy ngày nay chưa hề đến họp ở quân trung, Từ Chỉ Tình giảng giải mọi việc tiếng là nói cho mọi người nghe, nhưng ngầm giải thích tình thế cho hắn biết, để tránh cho hắn chỉ lo tiêu dao trong mộng, chẳng biết tuế nguyệt, rồi đến lúc cần lại hồ đồ. Lúc này khi nói về tình thế lúc này, mọi người đều nhíu mày, đến cả Cao Tù không am hiểu quân sự cũng cảm thấy đại sự không ổn.
Từ Chỉ Tình nhìn thoáng qua bản đồ rồi vòng một vòng, đông từ Ngũ Nguyên, tây tới Y Ngô, ra ngoài Thương Sơn, về phía bắc là một vùng đất rộng lớn, đều là phạm vi thế lực của Đột Quyết. Đại Hoa được xưng là thiên triều thượng quốc, đất rộng người đông, nhưng khi so sánh với Đột Quyết, chỉ căn cứ vào diện tích địa lý thì căn bản không chiếm được ưu thế. Chỉ có điều đại bộ phận lãnh địa Đột Quyết là thảo nguyên và sa mạc, nếu so với đất đai thổ nhưỡng của Đại Hoa thì cách nhau một trời một vực.
- Từ tiểu thư, ta nhìn một mạch vẫn thấy một vấn đề không hiểu được.
Lâm Vãn Vinh ngẫm nghĩ một lát, rồi nói tiếp:
- Đột Quyết có lãnh thổ lớn như vậy, cơ hồ ngang với Đại Hoa ta, vậy họ rốt cuộc có bao nhiêu dân chúng?
Từ Chỉ Tình than nhỏ, vươn bốn ngón tay ngọc quơ quơ đưa ra trước mặt, Lâm Vãn Vinh nhìn đến ngây người:
- Bốn mươi vạn dân, nhiều thế? Việc này chắc phải đánh nhiều năm mới được!
Từ Chỉ Tình vừa bực mình vừa buồn cười, sẵng giọng:
- Ngươi có đầu óc không đó? Nếu chỉ có bốn mươi vạn dân chúng Đột Quyết, chúng có gan lớn tới trời cũng chẳng dám xâm nhập Đại Hoa
Dường như hơi có đạo lý, Lâm Vãn Vinh cười trừ. Hồ Bất Quy sợ hai người lại gây gổ, khẩn cấp hỏi:
- Ý tứ của Từ tiểu thư là có bốn mươi vạn tráng đinh khỏe mạnh của Đột Quyết, còn dân chúng bình thường chắc cũng phải mấy trăm vạn, đây là số lượng thống kê từ mấy năm trước. Những năm qua, họ đánh bại Thiết Lặc, Quy Tư, xưng bá thảo nguyên đại mạc. Thế lực tăng trưởng rất nhanh, bây giờ cũng không biết tăng thêm bao nhiêu nhân khẩu rồi.
“Bốn mươi vạn tráng đinh?” Lâm đại nhân lè lưỡi, con số này so với những gì hắn biết ở kiếp trước, quả nhiên hoàn toàn khác biệt. Rõ ràng đây một đại quốc cơ hồ có thể tranh hùng với Đại Hoa.
- Cao đại ca, ta hỏi lại một câu.
Hắn nhỏ giọng xuống, cẩn thận nói:
- Đột Quyết có nhiều người như vậy, Đại Hoa ta có bao nhiêu binh mã đóng ở biên quan? Theo thiển kiến của tiểu đệ, kiểu gì cũng phải tới sáu bảy mươi vạn phải không?
Cao Tù khẽ lắc đầu, vẻ mặt xấu hổ, Từ Chỉ Tình hừ một tiếng:
- Ngươi tưởng họ đều từ đất nặn ra sao, muốn bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu a? Đại Hoa ta nam bị Oa nhân quấy nhiễu, ở đông nam ít nhất cũng có mười vạn người đóng quân. Còn bắc Trường Thành. Tướng sĩ ba quân hợp lại có hơn ba mươi vạn, hơn nữa lần này đại soái chúng ta Bắc thượng có thêm ba mươi vạn tinh nhuệ nữa, cộng lại là sáu mươi vạn đại quân. Đại Hoa ta xem ra đã đem hết toàn lực, bao nhiêu tráng đinh đã xuất ra hết, thề cùng người Hồ một trận sống mái.
Sáu mươi vạn Đại Hoa tinh nhuệ so với bốn mươi vạn Đột Quyết thiết kỵ, căn bản không chiếm được ưu thế, thế mà lão gia tử còn tín thệ rất oai phong, nói cần phải diệt trừ Hồ lỗ, Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười khổ.
Nhìn sắc mặt bất lực của hắn, Từ Chỉ Tình cũng buồn bã:
- Nếu chỉ so về nhân số, Đại Hoa ta chiếm thượng phong, đủ để chúng ta giữ thế phòng thủ. Người Hồ muốn quyết chiến cùng chúng ta, cũng không phải chuyện dễ dàng. Nhưng cái chúng ta bất lợi là chiến tuyến quân ta kéo dài quá, kỵ binh Đột Quyết cơ động linh hoạt, lại không cần lo lắng sau lưng, chỉ cần đột phá một điểm, phòng tuyến chúng ta sẽ hoàn toàn mất đi hiệu dụng. Đây là việc ta lo lắng nhất.