Xoay người lại, thấy trước mắt đang đứng một nữ tướng xinh đẹp. Chân đi đôi ủng nhỏ nhắn, thân mặc chiến bào sáng bạc, cả người mềm mại như dương liễu, lộ ra những đường cong cực kỳ quyến rũ. Nàng cau mày, đôi mắt trong tựa nước biếc, gương mặt trắng như bạch ngọc hơi ửng hồng vì mệt, đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Vãn Vinh, cũng không biết đang cười hay giận.
- Ủa, không phải đây là Từ Tiểu Thư sao?
Lâm tướng quân tươi cười, vội vàng phất tay:
- Các huynh đệ, mau chào Từ quân sư!
- Từ quân sư!
Binh lính thủ hạ hắn quả thật được huấn luyện cực tốt, Lâm tướng quân vừa ra lệnh, mấy ngàn người giơ đao thương lên cao, cùng nhau hô lớn, thanh âm thấu đến tận trời xanh.
Cảnh này giống như Đại vương đến thăm, Từ tiểu thư nhíu mày, liếc hắn vài lần:
- Lâm tướng quân, ta nghe Đỗ Tu Nguyên nói, thương thế ngươi chưa lành, phải ở trong doanh trướng nghỉ ngơi, đến cả việc họp hành cũng do người khác làm thay …
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt liếc nhìn vào đùi hắn, sắc mặt có vài phần giận dữ:
- … Lâm tướng quân, thương thế ngươi có đích xác là 'nặng' lắm không!
Vẻ châm chọc trong lời nàng, đến cả Cao Tù cũng nghe ra được, huống chi Lâm đại nhân vốn là người thông minh như vậy.
- Ủa, phải không!
Lâm đại nhân ngạc nhiên nhìn chân mình, trên mặt tỏ ra vui mừng vô cùng:
- Không nhờ Từ tiểu thư chỉ ra, ta còn thật không chú ý tới nữa. Thì ra ta đã có thể tự do cử động rồi, xem ra mấy hôm nay, vận động lên xuống liên tục mới có lợi, thương thế chắc cũng đỡ nhiều rồi. Chà, mấy ngày nay xảy ra nhiều việc trọng yếu như vậy nên chuyện này cũng quên rồi. Từ tiểu thư tới vừa lúc, hôm nay ta mời khách, ở trong quân ăn một bữa, mọi người mở tiệc một phen!
Nhìn hắn hi hi ha ha, Từ Chỉ Tình nhịn không được giận dữ, nàng tức mình mắng:
- Đại quân tiền phương đến Hưng Khánh phủ (bây giờ gọi là Ngân Xuyên). Đã gần đến biên giới giữa Đại Hoa và người Hồ, chiến sự lúc nào cũng có thể phát sinh, Lâm tướng quân còn có có tâm tình tốt như vậy nữa sao? Huống chi trong quân cấm đánh bạc, cấm uống rượu, chẳng lẽ ngươi không học quân quy sao?!
“Đâu chỉ cấm đánh bạc, cấm uống rượu, còn cấm sắc nữa đó!” Lâm Vãn Vinh mỉm cười đáp lại:
- Từ tiểu thư hiểu lầm rồi, ta trước giờ luôn luôn xa lánh tửu sắc. Mở tiệc mừng với các huynh đệ, uống mấy li nước trà, hẳn là không phạm quy đó chứ.
Từ Chỉ Tình sớm đã lĩnh giáo về mấy trò quỷ biện của người này, nàng cắn chặt răng hừ một tiếng:
- Dù chưa phạm giới, nhưng lại giả bị thương, đợi ta hồi doanh sẽ bẩm cáo Nguyên soái…
- Những lời này của Từ quân sư có chút chưa thông tình đạt lý.
Lâm Vãn Vinh ngắt lời nàng:
- Cái gì mà giả thương? Trước khi nhập quân ngũ, cái chân gãy của ta lúc đó bị như thế nào, tin rằng Từ quân sư cũng rõ ràng. Ông bà nói rất đúng, gãy xương cần một trăm ngày. Ta trong vòng mười ngày ngắn ngủn mà có thể khôi phục được như thế này. Vậy là nhờ ông trời phù hộ rồi, trong đó có công lao của người nhà và cả Cao đại ca nữa, chẳng biết đã bỏ bao nhiêu tâm huyết. Bây giờ làm sao vào miệng nàng lại biến thành giả bị thương? Ta thật không rõ!
Sắc mặt hắn rất khó coi, đứng trước mọi người mà cãi tới, Cao Tù và Đỗ Tu Nguyên hai mặt nhìn nhau. Sớm biết giữa Lâm tướng quân và Từ quân sư có gì đó, không nghĩ rằng họ vừa gặp mặt nói hai ba câu, là lại bắt đầu tranh chấp.
Hồ Bất Quy rất khôn ngoan. Thấy Từ tiểu thư sắc mặt giận dữ, liền vội nháy mắt về phía Lâm Vãn Vinh:
- Từ quân sư, ngài đã tới đây, hay là như vậy đi, Hữu lộ quân mã của ta đang thao luyện, Lâm tướng quân vừa phát minh ra một biện pháp luyện binh mới, xin quân sư đến xem và cho chỉ đạo.