Phần II
P2:
Hắn vừa nói tới đây, bỗng nghe Từ tiểu thư cười lạnh một tiếng:
- Đây là chuyện mà ngươi nói có quan hệ tới đại sự hưng suy của Đại Hoa hả? Ngươi dám nói xàm như thế, dám đem chuyện đại sự quốc ra ra nói giỡn hả?! Lâm đại nhân, Lâm phò mã, đây là quân trung, không phải triều đình, dù có công chúa Đại Hoa tôn quý che chở cho ngươi, nhưng quân pháp vẫn có thể trị tội ngươi đó.
“Nha đầu kia tựa như ăn nhằm thuốc súng rồi, sao nói chuyện khó nghe như thế!” Lâm Vãn Vinh cũng quật cường, hắn hừ lạnh một tiếng, mặt sầm lại:
- Hay cho một cái quân pháp!!! Từ quân sư đã cảm thấy ta nói xàm nói bậy, vậy để ta đi!
- Ngươi…
Từ Chỉ Tình đứng bật lên, mày liễu cau lại, gương đỏ bừng. Tên Lâm Tam rõ ràng không sợ trời đất, khóe môi nhếch lên cười lạnh, giống như muốn thi gan với nàng. Hai người không nói một câu, cứ thế gườm gườm nhìn nhau, dường như cái cảnh ngày đó nàng đến thăm hắn lại diễn ra.
Hai người không ai nói lời nào, yên tĩnh đáng sợ, chỉ có ngọn đèn cháy thỉnh thoảng kêu tí tách, mới làm không khí căng thẳng hơi dịu xuống một chút.
- Mặc kệ ngươi nói như thế nào, ta tuyệt không cho phép Vũ Lăng bắc thượng.
Từ tiểu thư hừ một tiếng, nói rất cương quyết, giọng điệu xem ra rất kiên định khó có thể dao động.
Lâm Vãn Vinh vẫn rất bình tĩnh:
- Cái chân mọc trên người tiểu Lý tử, hắn muốn ra chiến trường, tiểu thư dựa vào cái gì ngăn hắn? Xin cho ta một lý do!
Hận hắn nhất là vẻ bình thản, tựa như một cái cây trong rừng, đến cả một chút cảm tình cũng không có, Từ tiểu thư cắn răng nói:
- Còn cần lý do nữa hả, chỉ bằng hắn họ Lý, là huyết mạch của Đại Hoa đệ nhất võ tướng thế gia, hắn không thể đi được! Không nói hắn còn nhỏ, chỉ nói hắn là người duy nhất họ Lý, là lá cờ đầu trong lòng Đại Hoa tướng sĩ, nếu hắn đi đến phương bắc, một khi có việc gì ngoài ý muốn, làm sao tránh khỏi đả kích rất lớn đối với sĩ khí quân ta? Người Hồ lúc đó sẽ hưng phấn như thế nào? Đạo lý này mà ngươi không biết sao?!
Trong mắt Từ Chỉ Tình hơi rướm lệ, cũng không biết có phải là gợi lại chuyện thương tâm trong lòng nàng không, nhưng nàng vẫn kiên cường chịu đựng, không để một giọt nước mắt nào rơi xuống.
- Đại Hoa đệ nhất võ tướng thế gia?!
Lâm Vãn Vinh khinh thường:
- Từ tiểu thư, nàng nói đó là trước kia thôi, sau này danh vọng đó không tồn tại nữa.
- Nói bậy! Tại sao?!
Từ Chỉ Tình quật cường phản bác.
- Từ tiểu thư, nàng là hồ đồ thật hay là giả vờ hồ đồ?!
Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng:
- Một truyền nhân của Lý gia không ra chiến trường, một hầu gia chỉ an cư ở kinh trung, đây gọi là truyền thừa của Đại Hoa đệ nhất võ tướng thế gia sao? Nói đùa!!! Nếu nàng bảo vệ như vậy, ngăn cản hắn như vậy, Đại Hoa đệ nhất võ tướng thế gia chắc sẽ bị hủy trong tay nàng, không cần nói về liệt tổ liệt tông của Lý gia, mà chỉ riêng Lý Thái tướng quân, ngài có chịu được không?
Từ tiểu thư vẫn lạnh lùng:
- Cho dù ta có bảo vệ như thế nào, một khi Lý Vũ Lăng có việc gì ngoài ý muốn, vậy người Hồ sẽ hưng phấn như thế nào, quân ta sẽ bị ảnh hưởng như thế nào? Một khi quân tâm đã mất, đại chiến tất bại, ngươi có nghĩ tới chưa?!
- Ha ha ha ha…
Lâm Vãn Vinh cười to, âm thanh như phá vỡ trướng phòng, Từ Chỉ Tình vừa thẹn vừa giận:
- Ngươi cười cái gì, ta nói gì sai?
- Từ tiểu thư, tại sao nàng không nghĩ ngược lại? Lý Vũ Lăng không thể ra chiến trường, không có ai nối nghiệp Đại Hoa đệ nhất võ tướng, vậy người cao hứng nhất là ai? Thất vọng nhất là ai?
Lâm Vãn Vinh ngưng cười, than thở:
- Quan điểm giữa ta và nàng, xem ra hoàn toàn tương phản. Lý Vũ Lăng không thể ra chiến trường, người Hồ mới có thể hưng phấn, bởi vì từ đó họ không còn một đối thủ đáng sợ, còn Đại Hoa quân sĩ, sẽ thiếu đi một thống soái tương lai, chính là thân giả thống, cừu giả khoái*, tự hủy trường thành. Chẳng lẽ việc này không phải là tổn hại đến tương lai trăm năm cơ nghiệp của Đại Hoa sao, ta nói xàm nói bậy chỗ nào?
(*Thân giả thống, cừu giả khoái: người thân đau đớn, kẻ địch khoái trá)
Hắn mồm năm miệng mười, nhưng kể ra cũng không phải không có đạo lý. Từ tiểu thư đau lòng đáp:
- Đúng là ngươi không nói bậy, nhưng lỡ như Vũ Lăng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao?! Lý gia chỉ còn lại có một huyết mạch!
Lâm Vãn Vinh bực tức:
- Từ tiểu thư, ta hỏi nàng, vì sao con cái nhà khác chết trận được, Lý Vũ Lăng lại không thể ra có việc gì ngoài ý muốn? Đó là bởi vì hắn là cháu ruột của Lý Thái sao?! Nàng vẫn cái thói con ông cháu cha, như vậy là không được!!