- Cái gì, biết rồi hử?!
Lâm đại nhân cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên:
- Không thể nào, ta giữ bí mật công việc rất kỹ mà, ngoại trừ ta và Cao Tù, các nàng làm sao có thể biết được…
“Chết rồi!” Lâm đại nhân vỗ vỗ trán: “Nhất định là tiểu nha đầu trên núi kia mật báo rồi, ta vẫn còn đang thắc mắc tại sao nó lại chủ động trả súng, thì ra là sau lưng đã có biện pháp rồi.”
- Người xấu, ngươi sao thế?
Thấy bộ dáng hối hận của hắn, Nhị tiểu thư quan tâm xoa xoa trán hắn, cảm thấy nhiệt độ cơ thể hắn vẫn bình thường, lúc này mới nghi hoặc hỏi:
- Không phải chỉ là đi Thánh phường và Thiên Tuyệt phong sao, có gì đặc biệt đâu chứ, đầu cần phải gạt chúng ta làm gì?
“Không có gì đặc biệt? Nhị tiểu thư có thấy gì chưa?!” Trông Ngọc Sương cười tủm tỉm, không thấy tức giận chút nào, Lâm Vãn Vinh mê hoặc giữ chặt tay nhỏ bé của nàng, nặn ra nụ cười ha ha:
- Kỳ thật ta cũng không định gạt các nàng, không phải là ta sợ các nàng lo lắng sao?! Nhị tiểu thư, nàng làm sao biết được thế?!
Tiêu Ngọc Sương ngượng ngùng cười:
- Sáng sớm hôm nay, lúc tống biệt mẫu thân, ngươi không đi cùng chúng ta, các tỷ tỷ đều nói ngươi nhất định trộm đi gặp một tiểu thư nhà ai đó.
“Không thể nào, bí mật như vậy mà cũng có thể bị đoán ra, vậy bao nhiêu cô nương trên thế gian này còn đang chờ ta, chẳng phải không còn đường sống nữa sao?!" Lâm đại nhân kêu khổ vài tiếng, vẻ mặt buồn rầu không gì diễn tả được.
- … ta vẫn cho rằng ngươi không phải là người tham hoa háo sắc.
Nhị tiểu thư kiên định nói:
- Ta nói với các tỷ tỷ, ngươi nhất định là có chuyện quan trọng cần phải đi làm việc, do đó mới đi nhanh như vậy.
Lâm Vãn Vinh nắm chặt tay nàng, cảm kích đến rơi nước mắt:
- Cám ơn nàng, Nhị tiểu thư! Bao nhiêu người khắp thiên hạ, chỉ có một người tri kỷ. Tới hôm nay ta mới biết được, trên đời này người hiểu rõ ta nhất chỉ có nàng mà thôi!
Tiêu Ngọc Sương nhè nhẹ vỗ tay hắn, ra vẻ an ủi:
- Mọi người thấy ngươi không nói một lời đã đi rồi, hơn nữa vừa tống biệt mẫu thân xong, trong thời gian này vẫn đang rất xúc động. Công chúa tỷ tỷ muốn an ủi mọi người, nên đề nghị đi thăm Thánh phường, tỷ nói nơi đó sắp tổ chức học đường, còn do ngươi đảm nhiệm chức hiệu trưởng, học sinh các nơi đến học, không khí rất náo liệt. Sau này Thánh phường học viện sẽ là trụ cột trùng hưng của Đại Hoa, tướng công ngươi đảm nhiệm chức hiệu trưởng, tương lai sẽ có đệ tử khắp thiên hạ, có thể nói ngươi là giáo viên thiên hạ đệ nhất của Đại Hoa ta.
“Xấu hổ xấu hổ! cái chức hiệu trưởng này kỳ thật chỉ là một chức bù nhìn, tất cả mọi việc đều là do Thanh Tuyền an bài.” Lâm đại nhân gật đầu:
- Do đó, các nàng đi Thánh phường hả?!
- Đương nhiên đi rồi.
Nhị tiểu thư chu đôi môi đỏ tươi ra:
- Thánh phường học viện là nơi ngươi giáo hóa thiên hạ, tương lai sẽ có rất nhiều học sinh từ đủ mọi tầng lớp xã hội, các tỷ tỷ cảm thấy kiêu hãnh cho ngươi, trong lòng tự nhiên vô cùng hưng phấn. Đến cả Tiên Nhi tỷ tỷ cũng kêu ầm lên là muốn đi tận nơi xem.
Lâm Vãn Vinh thở dài: “Ta còn tự tưởng rằng có thể giữ được bí mật, không ngờ bị các nàng bắt phải hiện hình.”
- Ngọc Sương, các nàng lên núi lúc nào thế, làm sao ta không thấy các nàng đâu?!
- Chúng ta không lên núi.
Nhị tiểu thư thở dài, lắc đầu có chút thất vọng:
- Chúng ta đi tới chân núi, thấy xe ngựa của ngươi, Ngưng Nhi tỷ tỷ rất hưng phấn, nói ngươi nhất định ngắm trúng vào vài nữ đệ tử học viện rồi, như vậy thì rất tốt, tỷ ấy cũng có thể trở thành tiên sinh rồi.
“Nàng ta có thể làm tiên sinh sao?” Lâm đại nhân nghe thế chết lặng người: “Lạc nữ tài nhân thì dạy người ta cái gì?!”
- Sau đó thì sao? Tại sao các nàng không lên núi?
Ngọc Sương lắc đầu:
- Trên đường xảy ra biến cố, công chúa tỷ tỷ nói thân thể nàng không tốt, hơi váng đầu, chúng ta vô cùng khẩn trương, trong bụng nàng có giọt máu của Lâm gia, nếu xảy ra việc ngoài ý muốn, vậy thì nguy rồi? Mọi người liền dừng lại dưới chân núi, rồi đi thẳng về mời lang trung tới khám.
- Thanh Tuyền khó chịu hả?
Sắc mặt Lâm đại nhân lộ vẻ rất sốt ruột:
- Không thoải mái ở đâu? Ái chà, ta phải đi thăm nàng.
Thấy hắn luống cuống tay chân, Tiêu Ngọc Sương vội vàng giữ ghế lăn, an ủi nói:
- Không sao đâu, hoàng thượng sớm đã phái ngự y trong cung tới khám rồi, công chúa tỷ tỷ thân thể khang kiện, tiểu bảo bảo cũng phát triển mạnh khỏe, không có gì dị thường. Tỷ ấy không thoải mái, đại khái vì dậy quá sớm, lại phải bôn ba một đoạn đường, nên mất sức, tĩnh dưỡng vài ngày là khỏe ngay.
Lâm Vãn Vinh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vội vội vàng vàng chỉ muốn đi thăm Tiêu tiểu thư. Vừa đến căn lầu, đã thấy trong phòng sáng trưng, đèn lồng thắp sáng rực, những cây nến đỏ rất lớn thắp sáng một góc, chiếu sáng cả màn đêm tựa như ban ngày. Cánh cửa sổ khép hờ, mưa phùn lất phất rỉ rả ngoài hiên cửa, những cơn gió lạnh thổi vào tạo cảm giác mát mẻ ẩm ướt rất tuyệt vời. Nhưng căn lầu này lại trống trơn, chẳng thấy bóng của Tiêu tiểu thư đâu cả.
- Thanh Tuyền, Thanh Tuyền …
Lâm Vãn Vinh lo lắng kêu lên vài tiếng, trong phòng yên tĩnh, không ai trả lời.
Hắn đang muốn đi ra ngoài cửa phòng, cũng nghe tiếng cười khúc khích, cửa phòng được đẩy ra, một bóng dáng mềm mại đi vào. Nữ tử thân mặc váy lụa màu hồng, mày liễu cong vút, môi đỏ mọng khẽ cong lên, gương mặt kiều mỵ đỏ bừng lên dưới ánh nến hồng, xinh đẹp như hoa đào tháng ba. Hơn nữa cả người nàng lộ ra vẻ kiên nghị, càng tăng thêm sắc thái động lòng người.
Lâm đại nhân được xưng là đã ngắm đủ trăm hoa, nhưng cũng cảm thấy si mê, nước miếng từ khóe miệng chảy xuống ròng ròng. Bị hắn nhìn chằm chằm như thế, khuôn mặt nữ tử đó tỏ ra rất ngượng ngùng, vội vàng che mặt lại, mắng khẽ một câu:
- Ngốc tử, nhìn cái gì?
- Đại tiểu thư, nàng… nàng thật đẹp.
Lâm Vãn Vinh lẩm bẩm.
Mặt Tiêu Ngọc Nhược đỏ ửng, đôi môi anh đào cong lên, cúi đầu nói: