Tiên âm cao vút, như từ trên trời cao bay xuống, Lâm Vãn Vinh vui như điên, lẩm bẩm nói:
- Là thần tiên tỷ tỷ, là nàng, nàng nghe ta gọi rồi!
Cái gì thần tiên tỷ tỷ, Cao Tù chẳng biết hắn đang nói về ai, nhưng thấy Lâm huynh đệ hưng phấn như thế, cũng biết người này đối với hắn cực kì quan trọng, liền cười nói:
- Tiểu thư nhà nào mà hát hay thế nhỉ, đến cả lão Cao ta vốn là loại thô kệch mà nghe cũng thấy cảm động. Huynh đệ, đây là người ngươi muốn gặp hả!
Lão Cao nói thú vị như vậy, Lâm Vãn Vinh cũng tỉnh cả ngươi, nghe xong khúc này, một ngày chờ đợi hôm nay cũng đáng giá.
Thanh âm thánh thót xa xăm, vang khắp núi non, lại văng vẳng bên tai, như gió mát phớt qua hai má, nhưng không biết từ nơi này vọng tới. Nhìn Thiên Tuyệt phong mây phủ mờ mờ, cũng không cần biết Ninh Vũ Tích có thấy không, dưới cơn hưng phấn, Lâm Vãn Vinh dùng hết sức vẫy tay:
- Tiên tử tỷ tỷ, ta nhớ nàng, ta nhớ nàng!
Khắp ngọn núi vang vọng, đưa thanh âm hắn vọng đi thật xa, đến cả làn mưa lất phất cũng không ngăn được nhiệt tình của hắn. Không biết trải qua bao lâu, tiếng ca dần dần dứt hẳn, nhưng dư âm vẫn còn văng vẳng, làm cho người ta phân vân không hiểu tiên âm này vẫn còn đâu đây phải không!?
Ta sắp xuất chinh rồi, tiên tử tỷ tỷ đại khái vẫn chưa biết, khi nào nàng mới bằng lòng xuống núi?! Lâm Vãn Vinh thở dài, không kìm chế được bản thân lại nhìn vào núi, mưa phùn như tơ phủ đầy màn đêm, đỉnh núi u tĩnh, không rõ Ninh Vũ Tích ở nơi nào. Khúc ca vừa rồi có phải là do nàng hát trên Thiên Tuyệt phong không?
- Huynh đệ, không còn sớm nữa…
Thấy Lâm Vãn Vinh ngẩn người, mưa phùn ướt đẫm quần áo hắn, Cao Tù thấp giọng:
- Sáng sớm ngày mai, chúng ta phải đi rồi.
Lâm Vãn Vinh “ừm” một tiếng, tâm tình tịch mịch, lần này đi bắc thượng tới biên quan, cũng không biết khi nào mới có thể trở về, càng chẳng rõ có còn sống để về không!? Trong lòng hắn khó tránh khỏi bồi hồi. Hôm nay lên núi, tùy thời nghe được tiên tâm của thần tiên tỷ tỷ, nhưng cảm giác này lại càng khiến hắn cô quạnh hơn.
Sớm nay đã tiễn chân Tiêu phu nhân, cuối ngày lại phải biệt ly Ninh Tiên tử, ngày mai đến cả mình phải đi rồi. Xảo Xảo, Đại tiểu thư, Tiên Nhi, Thanh Tuyền… từ nay giữa biển người mênh mang, mỗi kẻ một phương, nỗi niềm khó kể xiết, mặc dù hắn luôn luôn là người khoái hoạt, cũng không tránh khỏi có chút xúc động bồi hồi.
- Đi thôi!
Mưa mỗi lúc cang nặng hạt, từng giọt rơi xuống, Lâm Vãn Vinh xoa nước mưa trên mặt, cuối cùng lưu luyến nhìn về phía Thiên Tuyệt phong, xoay người cương quyết bước đi.
Cao Tù theo lời, xoay ghế lăn, đẩy hắn xuống chân núi. Đi được vài bước, bỗng thấy một tiểu cô nương cầm súng trong tay, lạnh lùng đứng trước mặt hai người.
- Huynh đệ, làm sao bây giờ, lệnh tiểu di tử …
Lâm Vãn Vinh phẩy phẩy tay:
- Quản nàng làm gì, chúng ta đi đường khác là được.
“Cũng là Lâm huynh đệ nhìn xa!” Cao Tù theo lời hắn nói, hai người đi vòng đường khác xuống núi. Lý Hương Quân thoắt cái đã đứng trước mặt hai người, hầm hừ:
- Muốn đi vòng qua ta hả, không dễ dàng đâu!
Sắc mặt Lâm Vãn Vinh trầm xuống:
- Tiểu muội muội, hôm nay tâm tình ta không tốt, cũng không có thời gian đùa giỡn với muội, nếu cứ chọc giận ta, ta đánh cho muội một trận, rồi sẽ nói lại cho Thanh Tuyền sau!
Nghe hắn dọa người, Lý Hương Quân cười khanh khách:
- Ngươi muốn đánh ta?! Hôm nay ngươi muốn gẫy tay gẫy chân thêm hả … ta không phải như sư tỷ ta, mặc cho ngươi khi dễ đâu… Này, ngươi còn muốn hỏa khí này nữa không đây?!
Tiểu cô nương lắc lắc cây súng trong tay, dương dương đắc ý.
Lâm Vãn Vinh đáp:
- Không cần, mấy thứ này trong nhà ta có nhiều lắm, mỗi ngày đổi một cái cũng được mà. Muội muốn thì lấy đi.
- Hừ!
Lý Hương Quân hừ một tiếng:
- Ta và ngươi không thân không quen, lấy đồ của nam nhân như ngươi làm cái gì? Ngươi chỉ có chừng ấy bổn sự, nếu không có súng tương trợ, chỉ sợ đi chiến trường, chỉ một hiệp là đã bị người ta chém rơi xuống ngựa rồi …
Nàng chu miệng ra rồi nhét súng vào tay hắn:
- Trả cho ngươi, ta không cần đồ của ngươi.
Cao Tù ồ một tiếng, ghé tai Lâm Vãn Vinh quỷ dị cười:
- Lâm huynh đệ, ta đâu có nói sai, trong lòng lệnh tiểu di tử kỳ thật cũng nhớ tới ngươi, ngươi xem, không phải lo lắng cho ngươi, vậy làm gì phải khẩn cấp trả nó về chứ!
“Cái gì? Lệnh tiểu di tử? Lão Cao này nói chuyện thật sự không biết thế nào là giới hạn!” Lâm Vãn Vinh dở khóc dở cười, nhận khẩu súng từ tay tiểu cô nương: