- Lâm huynh đệ, ngươi sao thế?
Cao Tù kinh hãi thất sắc, vội vàng ôm lấy thân thể Lâm Vãn Vinh, chỉ thấy sắc mặt hắn trắng bệch, mặt lộ vẻ khốn đốn, mi mắt cơ hồ muốn dính vào nhau.
- Thất bộ tán thật là lợi hại!
Cao Tù than thở.
Lâm Vãn Vinh cố hết sức để không suy sụp, mắt mở lớn ra, căm tức hét lên:
- Thất bộ tán chó má gì, nàng hù dọa huynh đó, cái thứ trên châm này chính là …! Cao đại ca, huynh nhéo đệ một cái đệ sắp ngủ rồi.
Cao Tù vội vội vàng vàng ấn mạnh tay vào giữa người hắn. Nhưng Lâm Vãn Vinh hiện tại rất khốn đốn, loại đau đớn này chẳng có phản ứng bao nhiêu, đầu óc đã mơ mơ màng màng, nếu không phải nhờ có Cao Tù giúp đỡ, hắn đã sớm té xuống rồi.
Thấy cảnh luống cuống tay chân của hai người, Lý Hương Quân cười khanh khách:
- Như thế nào, thấy thất bộ tán của ta lợi hại chưa?! Ai bảo ngươi không nghe ta nói!
- Vị tiểu cô nương này, ngươi thân là tiểu di tử của Lâm huynh đệ, đã không thương hắn thì thôi, làm sao lại giở thủ đoạn ác độc như thế? Đến cả ta là người ngoài mà cũng thấy không vừa mắt.
Nhìn tiểu cô nương tươi cười rất đắc ý, Cao Tù nổi giận.
- Ta giở thủ đoạn gì ra?!
Sắc mặt Lý Hương Quân chợt lạnh đi:
- Hai người các ngươi nhục mạ ta, vậy không cho ta đánh ngươi sao?! Đây là đạo lý gì?!
“Miệng lưỡi Lý Hương Quân cũng không tệ, rốt cuộc cũng là lão Cao hại người!” Lâm Vãn Vinh dở khóc dở cười, thấy sắc mặt Tiểu cô nương cực kỳ khó coi, vội nặn ra mấy tiếng cười ha ha:
- Hương Quân tiểu muội muội, kỳ thật Cao đại ca nói đùa mà, hắn luôn luôn hài hước như vậy đó. Muội ngẫm lại mà xem, muội nhỏ tuổi như vậy, ta làm sao lại cảm thấy hứng thú với muội chứ!
- Ngươi nói cái gì?!
Lý Hương Quân cau mày, mắt như phun lửa.
- A, không … không phải...!
Lâm đại nhân vội vàng khoát tay:
- Ta nói, ta trông già như vậy, còn muội thì nhỏ tuổi như vậy, muội làm sao mà cảm thấy hứng thú với ta chứ. Cao đại ca nói bậy, tất cả đều là lời nói vô căn cứ! Muội thấy đúng không, tiểu muội muội?!
Hắn nói mấy câu này, cũng là cố hết sức rồi, đầu hắn bây giờ mơ mơ màng màng, cặp mắt như muốn dính chặt lại, cảm giác rất khó chịu.
- Cuối cùng ngươi cũng biết điều.
Tiểu cô nương hừ một tiếng, nhìn hắn vài lần, vẫn còn đầy oán hận phẫn nộ:
- Trên đời này, không có một nam nhân nào là người tốt, cũng không biết sư tỷ làm sao coi trọng cái loại gian nhân như ngươi! Cây châm cắm vào ngươi lúc nãy chính là thay mặt cho sư tỷ trút giận.
Lý Hương Quân tuy nhỏ tuổi, thế mà trong lời nói đã có mùi vị cay độc, mở miệng ngậm miệng đều là vì Tiêu tiểu thư mà bất bình, Lâm Vãn Vinh cố gắng nhẫn nhịn, cuối cùng cũng nhịn không được phải nổi giận.
- Tiểu muội muội, nể tình muội là tỷ muội với Thanh Tuyền, ta nhịn muội nhiều rồi đó, nàng đừng tưởng rằng ta sợ nàng.
Lâm đại nhân lộ vẻ hung ác, gằn giọng nói:
- Ta không phải loại người dễ trêu như vậy đâu, nói cho muội biết, trên người ta có mang theo súng đó!
- Ngươi mang theo súng, ối dà, thật không đó?! Ta sợ quá à
Lý Hương Quân vỗ ngực, cười hì hì nói.
Cao Tù nháy nháy mắt, ghé tai hắn vô cùng thận trọng:
- Lâm huynh đệ, ngươi thật có mang theo súng hả? Ở đâu? Mau móc ra, bắn nàng ta một phát đi!
Lâm đại nhân ra vẻ rất cao thượng, nói vẻ khó xử:
- Nàng quá nhỏ tuổi, Cao đại ca, đệ là người có nguyên tắc, thân là một người trưởng thành, làm sao có thể nổ súng bậy bạ với một tiểu cô nương được chứ?
Lý Hương Quân nghe rất rõ lời trao đổi của hai người, nhịn không được cười khẩy vài tiếng, hừ một tiếng khinh thường:
- Súng gì? Ngươi tưởng bổn cô nương dễ bị lừa vậy sao, có bổn sự ngươi cứ bắn …
Lời còn chưa dứt, bỗng nghe một tiếng nổ ‘đoàng’ thật lớn, mặt đất cũng rung chuyển, tiếng nổ ong ong khắp nơi, vang vọng dội lại vào tai người liên miên không dứt.
- Ngươi … ngươi …
Khuôn mặt của Lý Hương Quân trở nên trắng bệch, ngón tay chỉ vào mặt Lâm Vãn Vinh, nhìn chằm chằm vào hỏa khí còn đang bốc khói trong tay hắn, bị dọa đến nỗi ngẩn cả người, không nói được một câu nào cả nữa.
Tiếng nổ váng óc này, không nói Lý Hương Quân mà đến cả Cao Tù cũng bị dọa run cả người, tiếng vang vẫn còn ong ong không dứt bên tai.
- Lâm huynh đệ, ngươi … ngươi đem theo súng thật à?!
Cao Tù lắp ba lắp bắp.
Miệng súng chỉ thẳng lên trời, nòng súng còn phun khói nhè nhẹ, Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng, mặt mũi hung ác, cả người sát khí đằng đằng:
- Khi ta giết người thì không nói đùa! Súng đã xuất ra, tứ phương thần phục, không thấy huyết quang, thề sẽ không thu hồi. Hắc hắc, ta đã cảnh cáo muội rồi mà!