- Đi đâu đây?
Cao Tù vừa nghe thế cảm thấy rất khẩn trương:
- Cần ta triệu tập binh mã âm thầm bảo vệ không? Mười vạn đại quân đủ chứ?!
“Lão Cao này cái gì cũng dám nói vậy hả? Mười vạn?! Ta ngất!” Lâm đại nhân hừ một tiếng, nói thẳng:
- Đệ muốn làm là một chuyện trọng yếu phi thường, thuộc loại cơ mật cao nhất của Đại Hoa, ngoại trừ huynh và đệ, không cho phép người thứ ba biết được. Nếu ai dám âm thầm theo dõi… Cao đại ca, không cần đệ nói, huynh cũng biết phải làm sao phải không?!
Xem hắn nói vẻ trịnh trọng, Cao Tù gật đầu như giã gạo:
- Hiểu rồi, Lâm huynh đệ yên tâm, ai dám tiết lộ hành tung của ngươi, ta vặt cái đầu của hắn xuống.
- Tướng công làm gì thế?
Thấy Cao Tù giục xe ngựa càng lúc càng xa, mà phương hướng lại hoàn toàn khác với hướng của trường đình, Tần Tiên Nhi nghi hoặc:
- Chẳng lẽ chàng tức giận thật sao? Sao mà không muốn đi với chúng ta?
Thần sắc nàng có chút lo lắng, Tiêu Thanh Tuyền khẽ cười giữ chặt tay nàng:
- Muội muội chớ lo, chẳng lẽ muội không biết tính tình Lâm lang sao, trong lòng chàng có đủ thứ chủ ý quỉ quái, sao có thể dễ dàng tức giận như vậy? Tỷ thấy tám phần là chàng có việc gì đó gạt chúng ta, muốn vụng trộm làm gì đó.
Tần Tiên Nhi bị Tiêu tiểu thư nắm tay, cố rụt lại, nhưng thấy bụng nàng nhô lên cao rồi, trên mặt bỗng tràn đầy vẻ quan tâm thắm thiết:
- Tỷ kéo tay muội làm gì, cẩn thận muội giật mạnh làm tỷ té bây giờ.
Tần Tiên Nhi chu đôi môi xinh xắn ra, sắc mặt dịu lại, hừ mũi một cái, bàn tay nhỏ bé vẫn để yên cho Tiêu tiểu thư nắm lấy.
Ngưng Nhi khoác khoác tay, duyên dáng cười khanh khách:
- Chàng có gì mà gạt chúng ta? Các thiên kim tiểu thư nổi danh ở kinh trung mà coi trọng đại ca thì đều ở chỗ này, mấy người còn lại chẳng có ai hợp mắt đại ca. Chàng còn có thể chạy đi đâu mà hái sao chứ? Ủa, chẳng lẽ hôm nay có một tiểu thư ở bên ngoài vào kinh?
Ngưng Nhi nói rất thú vị, cũng hiểu rõ tính tình tướng công, mấy vị phu nhân đỏ mặt cười khẽ, chỉ có Nhị tiểu thư chu miệng lên:
- Người xấu không phải là dạng người tham hoa háo sắc đâu, hắn chắc chắn có chuyện quan trọng phải làm, ta tin hắn!
- Hắt xì…
Lâm đại nhân ngồi trong xe, hắt xì một cái thật mạnh, lớn đến mức làm con tuấn mã cũng giật cả mình. Cao Tù vội vàng hỏi:
- Lâm huynh đệ, sao thế? Có phải sáng nay đi sớm quá, bị nhiễm phong hàn không?
- Không phải, không phải, thân thể ta đâu có yếu như thế.
Lâm Vãn Vinh bật cười khoát tay:
- Có thể là có người nhắc đến ta đó. Cao đại ca, còn cách Thánh phường xa không?!
Cao Tù nhìn lướt qua, lắc đầu:
- Vì cần tránh xa tai mắt của các vị phu nhân, chúng ta đi đường khác, vòng vo một chút, khoảng nửa canh giờ nữa mới tới.
Đâu phải chỉ xa một chút, quả thực là xa như lên trời rồi, Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười khổ, ngáp dài một cái, mặc cho hắn đi đâu thì đi. Khi tới Ngọc Phật tự thì trời đã sáng trắng, một dải mây mù trắng bàng bạc như sương khói, quấn quanh dãy núi, Thiên Tuyệt phong thấp thoáng đằng xa, hư vô mờ ảo như bồng lai tiên cảnh, tựa như không thể đến gần được.
Thánh phường cải tạo thành học đường, người cực kỳ thưa thớt. Đường lên núi cũng được mở rộng ra nhiều. Theo những bậc thang, tùng bách xanh rờn, trăm hoa đua nở, hương thơm thoang thoảng khắp nơi, như những màn sương mãi vương vấn, trông thật tươi mới động lòng người.
- Đẹp quá, chẳng kém gì bồng lai tiên cảnh cả!
Theo đường núi đi lên, Lâm Vãn Vinh lại đang bị thương, Cao Tù đi thật chậm, vừa đi vừa tranh thủ hâm mộ ngắm nhìn phong cảnh xung quanh:
- Lão Cao ta khi về già, sẽ về đây làm một cái nhà cỏ, hàng ngày hái tiên hoa, uống rượu ngon, hưởng thụ cuộc sống thần tiên khoái hoạt.
Lâm Vãn Vinh khinh thường:
- Thần tiên có cái gì mà hay, rời khỏi hồng trần thế tục, bỏ qua thất tình lục dục, đến cả cảm tình cơ bản nhất cũng không có, nếu so sánh với cỏ cây thì khác gì chứ? Còn không bằng làm con người như ta, lăn lộn ở đời, ăn uống khoái lạc, khoái hoạt tự tại.
- Có lý, có lý!
Cao Tù cười to, sau đó nói vẻ mắc cỡ:
- Nếu ta thật sự tìm được một ả đàn bà cực kỳ hấp dẫn, làm chuyện tiêu dao khoái hoạt ngay trên núi này, chỉ sợ ta sẽ mãi không thoát ra được thôi. Lâm huynh đệ, ngươi cũng biết, ta luôn luôn là một người sống rất nội tâm. Mỗi lần đi chơi toàn vào những ngõ hẻm vắng vẻ, ta ở trong đó tâm sự vài canh giờ ấy chứ.
Thời gian lão Cao này đi theo Lâm đại nhân dài quá rồi, bổn sự cũng tăng lên không ít, da mặt dày đến mức cả Lâm đại nhân cũng cảm thấy kính nể tự đáy lòng. Hai người cười nói đi tới đỉnh núi, những tàn tích đại pháo oanh kích Thánh phường lúc trước vẫn còn đó, gạch tàn ngói vỡ, cỏ dại đầy sân, chẳng còn thấy vẻ phồn hoa ngày xưa.