Phần II
Ngưng Nhi cười tiếp nhận phong thư, kiều mị liếc mắt nhìn hắn. Thừa dịp không ai chú ý, bàn tay nhỏ bé tinh tế xoa xoa vài cái vào tay hắn, rất mềm mại, hơi tê tê. Đúng là hồ ly tinh muốn mạng người mà, Lâm đại nhân tim đập thình thịch.
- Tỷ tỷ, tỷ xem trước đi!
Lạc Ngưng đưa phong thư cho Tiêu Thanh Tuyền. Tiêu tiểu thư thật ra cũng rất lễ phép, nhíu mày:
- Đây là thư riêng của Lâm lang, để tỷ xem thì tựa hồ không hợp lẽ lắm!
Mấy nha đầu này một xướng một họa, Lâm đại nhân còn không biết, đây là Thanh Tuyền muốn mình nói ra, để nàng có thể xem bức thư này "vừa hợp lý vừa hợp pháp"!
- Không có việc gì!
Nhìn gương mặt xinh như hoa của Tiêu tiểu thư, Lâm đại nhân cắn răng, vỗ ngực:
- Chúng ta đã là phu thê, không ta thì là nàng?! Dù sao thư này ta cũng không hiểu, nàng mà hiểu được thì nói cho ta biết.
- Lâm lang, thiếp xem nhé!
Tiêu Thanh Tuyền cười khẽ, mặt vui như vừa được ăn một món ngon:
- Sau này chàng không thể oán giận thiếp đó!
Nụ cười của nàng là đóa hoa xinh đẹp nhất trong thiên địa, để lại hình ảnh khắc sâu trong lòng Lâm Vãn Vinh. Lâm đại nhân ngẩn ngơ, vội vội vàng vàng gật đầu:
- Nàng đừng để ý, ngoài việc xem thư, còn muốn xem ta cởi quần áo y phục gì gì đó, nàng cũng chỉ cần nói một tiếng, ta nhất định thỏa mãn yêu cầu của nàng.
Tiêu tiểu thư phì một tiếng, gương mặt đỏ như lửa, cũng không thèm để ý đến hắn nữa, vội vội vàng vàng mở phong thư kia ra, một mùi hương thoang thoảng, thấm vào lòng người, một mảnh giấy trắng hiện lên trước mắt, quả thật như Lâm lang nói, phong thư này thật ra là không có lấy một chữ, nàng đánh giá một lúc lâu, đột nhiên lắc đầu than nhẹ, đưa phong thư đó cho Ngưng Nhi.
Thấy Thanh Tuyền ưu tư, Lâm Vãn Vinh cũng không biết quan điểm của nàng như thế nào, liền cười ha hả:
- A, mảnh giấy này rất đẹp, cũng không biết là mua ở đâu nhỉ, biết chỗ thì ta cũng đi mua vài tấm.
Xảo Xảo lấy làm kỳ quái vội hỏi:
- Không phải đây là một miếng giấy bình thường thôi sao? Đại ca muốn thì ngày mai muội sẽ đi chợ mua cho huynh, cho huynh dùng viết thoải mái.
“Nha đầu kia thật sự là đáng yêu!” Lâm Vãn Vinh cười cầm lấy tay nàng, không nói gì.
- Ủa, đây là cái gì?!
Ánh mắt Lạc Ngưng dừng trên tờ giấy, dưới ánh đèn thấy rơi ra một hoa khô mang theo mùi hương thoang thoảng, cánh hoa khô này không biết tại sao lại ép vào trên tờ giấy, lắc nhẹ thì rơi xuống. Cánh hoa màu sắc hơi ảm đạm, sớm đã khô rồi, chỉ có ở gân hoa còn lưu lại vài chỗ màu đỏ sậm, từ đó có thể thấy được vẻ tươi tắn ngày xưa.
Xảo Xảo cẩn thận đánh giá một phen, nói nhỏ:
- Hình như đây là hoa đỗ quyên, cũng gọi là ánh sơn hồng, hoa này thường nở trên núi vào mùa xuân, khắp núi nơi nơi đều đỏ rực, cực kỳ mỹ lệ.
“Hoa đỗ quyên?” Lạc Ngưng ồ một tiếng, rồi nhìn lại. Chỉ thấy cả bức thư không có chữ nào, chỉ có một hình vẽ nhỏ, một quả bầu nhỏ có buộc một sợi dây. Quả này hình tròn, ở chính giữa dùng bút đỏ chấm một cái chấm màu hồng, bút họa đơn giản rõ ràng, cả tờ giấy không có một lời, ở cuối trang giấy có một vết như một giọt nước rơi xuống, hình như là vệt nước mắt của người viết thư.
- Đây là cái gì? Ta xem cũng không hiểu!
Đôi mi thanh tú của Lạc tiểu thư khẽ chớp, rồi thở dài.
Xảo Xảo chăm chú nhìn tới nhìn lui trong chốc lát, cười duyên dáng:
- Ngưng tỷ tỷ nói giỡn rồi, tỷ là người thông minh trong thiên hạ, sao lại không nhìn ra ý của bức họa này? Đại ca cũng gạt người ta, bức họa này mà huynh không xem ra sao? Cái quả tròn tròn đó chính là quả thạch lưu, một chấm ở giữa, đó là lưu tử. Bức họa này ngụ ý là phúc trung hữu tử, phúc trung hữu tử*, á...
(*đại khái là có bầu )
Nói đến đây, nàng đột nhiên nghĩ tới cái gì, biến sắc vội vàng bịt miệng.
- Thật không?!
Lạc tài nữ than nhẹ:
- Ta mới vừa rồi không lưu ý, không thấy sự thật. Bức họa này quá thâm ảo, có phải đại ca cũng không thấy được ngụ ý trong đó, đại ca?!
- Đúng vậy, đúng vậy!
Lâm đại nhân mồ hôi đầm đìa:
- Ngưng Nhi nàng cũng biết mà, ta bận việc quá, không phải lúc nào cũng nhìn chi tiết, bức họa này quá thâm ảo, không phải Xảo Xảo chỉ ra, ta thật sự nhìn không ra.
“Chẳng trách đại ca ấp úng, không chịu lộ ra.” Xảo Xảo than thở: “Phong thư này làm gì mà đại ca không rõ?! Huynh quá hiểu rồi!”