- Cũng chỉ đành như thế thôi.
Hoàng đế trịnh trọng gật đầu:
- Vậy tìm trong cảnh nội Đại Hoa ta mười vị thanh niên tuấn kiệt có nhân phẩm đạo đức, báo cho Cao Ly công chúa, để nàng tự mình lựa chọn, trẫm sẽ tứ phong công danh lợi lộc. Cố sư nghĩ như thế nào?!
Biện pháp này cũng thỏa đáng, Cố Thuận Chương đương nhiên không có dị nghị gì, mỉm cười gật đầu, việc hôn nhân đã được quyết định. Bỏ qua một cơ hội tốt như vậy, chư vị đại nhân trong điện đều tiếc cho Lâm Tam, có vài người biết được quan hệ của hắn với công chúa, lại âm thầm tán hắn cao minh. Công chúa Cao Ly so với công chúa Đại Hoa, bên nặng bên nhẹ, ai chẳng hiểu rõ, Lâm đại nhân lựa chọn cực kỳ chính xác!
Tự dưng cự tuyệt một nữ tử, trong lòng cũng hơi thất vọng, chỉ là nghĩ đến chân tình của Thanh Tuyền và Tiên Nhi, Lâm Vãn Vinh cũng được an ủi rất nhiều.
Đợi mọi người bình tĩnh lại, lão hoàng đế đưa mắt hổ đảo qua, thanh âm nặng nề:
- Hôm nay triệu tập chư khanh triều nghị, đó là vì trong triều của ta xảy ra một sự kiện rất lớn...
Câu này như pháo nổ bên tai, mọi người trên triều đường nhất thời im phăng phắc, trong thời khắc mẫn cảm này, chư vị đại nhân sắc mặt ai nấy đều tập trung, đến cả ho cũng nén không dám phát ra một tiếng.
Hoàng đế thở dài, ánh mắt như điện, nhìn thẳng vào Trần Tất Thanh:
- Trần ái khanh, khanh là giám sát ngự sử, vụ án này lại do khanh cùng Lâm Tam đi làm việc, đến tột cùng xảy ra chuyện gì? Khanh mau nói ra xem nào.
Trần ngự sử sắc mặt trắng bệch, loáng thoáng hơi hiểu ra, vì sao hoàng thượng lại phái hắn cùng Lâm Tam đồng thời tra án.
- Hồi bẩm hoàng thượng, chư vị đại nhân, hạ quan phụng mệnh hoàng thượng ra ngoài, cùng với Lâm Tam Lâm đại nhân, điều tra vụ án vương phủ bị cháy và Thành vương gia mất tích.
Trần Tất Thanh ôm quyền, trán đổ mồ hôi, thanh âm đã hơi run rẩy:
- Lâm đại nhân thiên tư thông tuệ, khi đến vương phủ, phát hiện ở dưới hồ ở hậu viện có một chỗ à... à… bí cung!
Tuy là đầu mùa xuân, trời rất mát mẻ, sau lưng Trần đại nhân lại đổ mồ hôi ướt đẫm, việc này dẫn đến sự kiện trước nay chưa từng có, chỉ sơ sót một chút, chắc cũng có vô số đầu người rụng xuống chứ chẳng chơi. Hắn cân nhắc thận trọng, không dám nói sai một chữ nào.
- Bí cung? Bí cung như thế nào?
Ánh mắt hoàng đế lóe lên:
- Trần ái khanh, bên trong có cái gì? Khanh mau mau nói ra đi.
Ánh mắt mọi người đều nhìn chăm chú vào người Trần ngự sử, áp lực quả là ghê gớm, Trần Tất Thanh cũng bất chấp tất cả, vội vội vàng vàng quỳ xuống, sợ hãi hô to:
- Vi thần không dám nói.
Hoàng đế cười lạnh vài tiếng:
- Khanh là giám sát ngự sử, còn có cái gì không dám nói? Có gì cứ nói thật ra, trẫm xá tội cho khanh.
- Tạ hoàng thượng!
Trần Tất Thanh mồ hôi đầy người, quỳ mãi không dám đứng dậy:
- Bí cung này, được đào dưới đáy hồ, lối vào rất sáng, cửa đề hai chữ Long cung, có hình thức tương tự với hoàng cung Đại Hoa, các tên của các cung trong đó cũng phần lớn rất giống. Bên trong gạch vàng lưu ly, bích ngọc phỉ thúy, trong cung còn thiết kế một kim điện giả, có một long ỷ làm bằng vàng ròng, một bức bình phong phỉ thúy, có ngự thư phòng giả, những điện khác nữa… trước khi thần thượng triều đã sơ bộ thống kê, trong Long Cung, cộng có một ngàn hai trăm viên châu, hai ngàn cân vàng lá, năm mươi vạn lượng bạc, các loại đồ sứ và ngọc khí, hơn hai trăm bức tranh quí …
- Lớn mật!
Sắc mặt lão hoàng đế nặng nề, dưới cơn nóng giận, đập mạnh tay vào án trước mặt để giấy bút, ầm một tiếng, đến cả cái ấn ngọc trên bàn cũng bị rơi xuống đất. Viên ngọc trong suốt tuyệt đẹp vỡ tan thành, mảnh ngọc văng tung tóe.
- Xin hoàng thượng bớt giận!
Trần Tất Thanh dập đầu như giã gạo, trên mặt không còn chút máu.
Chư thần vội vội vàng vàng quỳ xuống, sợ hãi kêu lên:
- Thánh thượng xin bớt giận! Xin thánh thượng lấy giang sơn xã tắc làm trọng, bảo trọng long thể!
Lâm Vãn Vinh là người tàn tật, tự nhiên không cần phải quỳ xuống, sắc mặt lão gia tử tối sầm như mây đen cuối chân trời, đến cả Lâm Vãn Vinh cũng không rõ lão thật sự giận dữ hay là bày trò.
Hoàng đế hừ một tiếng, cũng không cho mọi người bình thân, nghiêm nghị nói:
- Trần ái khanh, khanh nói thật chứ? Việc này, có đúng là phát hiện trong phủ của vương huynh không?!
Trần Tất Thanh vội vàng dập đầu:
- Vi thần sao dám khi quân? Khi đào thấy long cung ở hậu viện vương phủ, có Lâm đại nhân có thể làm chứng.
- Nói như vậy, là thật rồi?
Sắc mặt hoàng đế đau đớn, lắc đầu chán nản ngồi xuống long ỷ.
Nếu việc này mà do Lâm Tam bẩm lại, mọi người thể nào cũng có người hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ xì xầm, nhưng lần này lại do ngự sử Trần Tất Thanh đại nhân tận mắt nhìn thấy, Lâm Tam ở bên chẳng nói một câu nào. Việc này rõ ràng đã như đinh đóng cột rồi, nhìn sắc mặt thánh thượng khi thì đỏ khi thì nhợt đi, không một ai còn dám mở miệng.