Cố Thuận Chương nói xong, thò tay nhập vào áo, lấy ra một phong thư thoang thoảng hương thơm, đưa cho Lâm Vãn Vinh.
“Từ Cao Ly tới, thư gửi cho ta, lại là một nữ nhân? Ở đó có ai nhỉ?!” Lâm Vãn Vinh có vẻ hơi bối rối, vội vàng tiếp nhận phong thư rồi mở ra, vừa nhìn thoáng qua, sắc mặt hắn lập tức đại biến. Trên mặt buồn vui lẫn lộn, vẻ mặt phức tạp khó có thể hình dung.
- Lâm Tam, lão hủ có làm gì sai không? Thư này gửi cho ngươi phải không?
Cố Thuận Chương vuốt râu cười hỏi.
- Không lầm, thư này đúng là của ta!
Lâm Vãn Vinh than dài, chậm rãi gấp thư lại, thu vào trong lòng:
- Cố tiên sinh, tiểu tử mạo muội hỏi một câu, lúc ngài gặp nữ nhân này, nàng có khỏe không?!
Cố Thuận Chương lắc đầu:
- Đại quân Đông Doanh áp sát, Cao Ly nguy cơ trùng trùng, kẻ thù đang ở dưới ổ, làm gì còn ổ trứng nào yên ổn, vị tiểu này thư làm sao có thể nào chỉ an lành một mình chứ?!
“Cũng đúng, Cao Ly bên kia đang có chiến tranh, binh hoang mã loạn. Ai có thể còn sống đã là tốt lắm rồi? Đáng hận là ta còn hy vọng Cao Ly có thể đánh được thêm vài ngày nữa.” Hắn cười khà khà vài tiếng, giọng hơi nhỏ đi:
- Cái này… Cố tiên sinh, theo ngài thấy, nàng còn đi lại bình thường chứ? Có…
Hắn đưa tay vòng quanh bụng một cái, làm ra vẻ cái bụng nhô cao lên, hình dáng vô cùng buồn cười.
- Ngươi làm bộ dạng gì thế?
Cố Thuận Chương vuốt râu tủm tỉm cười:
- Lão phu nhìn không rõ. Vị tiểu thư này, hành động vẫn còn mau lẹ, không thấy có chỗ nào khó khăn cả.
Lâm Vãn Vinh ồ một tiếng, đưa tay lên bấm bấm các đốt ngón tay tính toán gì đó, rồi nhịn không được bật cười: “Lúc này mới có vài ngày, sao có thể mau có biểu hiện như vậy chứ?”
- Cám ơn Cố tiên sinh mang tin về cho tiểu tử, Lâm Tam cảm kích vô cùng.
Lâm Vãn Vinh vái Cố Thuận Chương một cái thật sâu, vẻ mặt khó tránh khỏi vẻ xấu hổ, đêm trước hắn bắt giữ con trai độc nhất của Cố Thuận Chương, thế mà đế sư từ Sơn Đông trở về, lại lấy đức báo oán, đưa về cho hắn một tin tức cực tốt, ân tình này cũng không biết phải đền đáp làm sao đây.
- Tiện tay thôi mà, cần gì nói cảm ơn.
Cố Thuận Chương lắc đầu tỏ vẻ không quan tâm, rồi quay sang hoàng đế:
- Hoàng thượng! Lão phu và Lâm Tam nói chuyện riêng trên điện, làm lỡ chuyện triều nghị, xin hoàng thượng thứ tội!
Đối mặt với ân sư mình, cho dù thân là cửu ngũ chí tôn cũng không dám nói gì, lão hoàng đế vội vàng mỉm cười đáp lời:
- Cố sư nói quá lời! Ngài là người thế nào trong thiên hạ ai mà chẳng biết? Những lời trên kim điện, cũng là việc của thiên hạ. Chỉ sợ đệ tử ngu độn, hiểu sai lời dạy bảo của sư phụ.
Chí tôn một nước mà trước mặt Cố Thuận Chương vẫn khiêm cung như thế, mở miệng là đệ tử, khép miệng là Cố sư, khiến Lâm Vãn Vinh nghe thế lấy làm kỳ quái: “Lão gia tử là một nhân vật như thế nào, có cần tôn sùng Cố Thuận Chương như thế không, chẳng lẽ Cố lão đầu này thật sự là nhân vật cực giỏi?”
Cố Thuận Chương mỉm cười gật đầu:
- Hoàng thượng vô cùng rộng lượng, thật là minh quân hiếm có. Ta cùng Lâm Tam nói chuyện Cao Ly, đích xác không chỉ vì vài việc riêng tư, mà là có liên quan tới Đại Hoa ta.
Hoàng đế mặt lộ vẻ vui mừng, vội vội vàng vàng hỏi:
- Cố sư có cao kiến gì? Đệ tử rửa tai lắng nghe!
Cố Thuận Chương khẽ gật đầu. Đứng dậy đi qua lại vài bước, nghiêm nghị nói:
- Lần này Đông Doanh cử quân xâm lăng Cao Ly, lòng dạ lang sói, người đời đều biết. Duy có hoàng thượng có tầm nhìn rất xa, ứng đối cao minh, liên kết Cao Ly vào Đại Hoa thành một thể. Từ việc tổ chức quân đội đến việc trợ giúp, khiến cho Đông Doanh đánh đầu lo đuôi, do dự khó khăn, lại làm cho Đại Hoa ta mở rộng lãnh thổ, quả là công lao rất lớn, chính là hóa nguy cơ thành kỳ ngộ, có thể nói một việc vạn lợi.
Có thể làm đế sư xem trọng như vậy, lão hoàng đế cũng mừng rỡ không nhịn được liền nói:
- Cố sư quá khen rồi. Việc này chính là do Lâm Tam đưa ra, trẫm chỉ là đáp ứng mà thôi.
Cố Thuận Chương làm sao không biết đây là chủ ý Lâm Tam, lão ôm quyền bẩm tiếp:
- Hoàng thượng, đến cả những phương pháp khoáng cổ tuyệt kim mà cũng tìm ra được, đến cả lão hủ tự nhận đọc hàng vạn quyển sách, cũng nghĩ không ra chủ ý này. Lâm Tam tuổi trẻ, lại có thể có tầm nhìn và khí phách như thế, thật sự làm người ta khâm phục vô cùng.
Thầy của đế vương vừa lên đã tán dương Lâm Tam, lại không hề đề cập đến việc con trai mình bị bắt, không những người khác nghe không hiểu, đến cả Lâm Vãn Vinh cũng có chút mơ hồ.
- Lâm Tam, Cố sư coi trọng như thế, ngươi còn không mau tạ ơn lão nhân gia.