Phần II
Mồi lửa trên tay họ, tùy thời có thể điểm vào dây dẫn, uy lực của nhiều đạn sống như vậy cũng không phải chuyện đùa.
Lâm Vãn Vinh hít một hơi, đành hạ giọng:
- Vương gia sao phải khổ thế? Một đống hỏa dược đồng thời nổ lên sẽ rất đau đó!! Nếu đổi là tiểu đệ, khẳng định không chịu được! Ngươi nghĩ lại đi!
Thành vương hai mắt khép hờ, lạnh lùng nói:
- Đây là tâm tư của các huynh đệ, ta không ngăn cản được!
- Vậy không có biện pháp rồi!
Lâm Vãn Vinh hai tay giơ ra, tỏ vẻ tiếc nuối:
- Khuyên thì ta đã khuyên rồi, những gì nên làm ta cũng đã làm, Vương gia cố ý làm theo ý mình, ta còn có thể làm được gì chứ? Hứa Chấn, bảo các huynh đệ lùi xuống, chừa chút không gian cho vương gia.
Quan quân chậm rãi lùi lại, giữa hai bên bây giờ là một khoảng đất rất lớn. Ba trăm dũng sĩ sau lưng Thành vương như một hòn đảo lẻ loi giữa biển rộng, hoàn toàn bị cách li.
Thấy quan quân rút lui, không có ý muốn bắt sống nào, thần sắc Thành vương buồn bã, tâm tình bất định.
Hứa Chấn đến bên người Lâm Vãn Vinh, hai mắt nhìn chăm chú vào Thành vương, hỏi nhỏ:
- Tướng quân, sao không phát hiện Triệu Khang Ninh?
Lâm Vãn Vinh sớm phát hiện ra việc này, gật đầu thở dài:
- Trứng không nên đặt chung một rổ, Thành vương mưu thâm kế nhiều, ta đúng là vẫn còn coi thường hắn, Triệu Khang Ninh đó, e là chạy lên phía bắc rồi.
- Ý của ngài là, hai người chia binh hai đường? Không xong…!
Hứa Chấn vỗ mạnh tay, ảo não nói:
- Lỡ như Triệu Khang Ninh cũng đổi quần áo quan quân, lẫn vào trong đám người, Từ đại nhân không kịp phòng bị, còn không để hắn chạy thoát ra ngoài sao? Ta phải thông báo cho Từ đại nhân...
- Từ từ!
Lâm Vãn Vinh không nói gì, chỉ cười khổ:
- Triệu Khang Ninh sớm đã chạy rồi!
Tần Tiên Nhi cũng nóng nảy:
- Tướng công, chàng chắc không?
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Hư tức là thật, thật tức là hư, đây là chỗ lợi hại của Thành vương. Tiên Nhi nàng ngẫm lại mà xem, các huynh đệ ở mạn bắc đợi lâu rồi, cuối cùng mới biết người muốn tìm xuất hiện ở phía nam, đổi lại là nàng, nàng sẽ làm như thế nào?
- Sẽ buông lỏng.
Tần Tiên Nhi tỏ vẻ bất lực đành nói.
- Trong lòng binh sĩ đã buông lỏng, đến cả Từ tiên sinh cũng không có cách khống chế. Triệu Khang Ninh khác Thành vương, hắn còn trẻ khỏe mạnh, không cần tùy tùng. Chỉ một thớt ngựa, có thể lẫn vào trong đám người lao ra, ai có thể phát hiện?
Hắn vừa nói thế, Tần Tiên Nhi nhất thời á khẩu không trả lời được, thật lâu sau mới than nhẹ:
- Đáng tiếc, để hắn chạy mất! Thành vương quả nhiên là dụng tâm cẩn mật.
Để cho Triệu Khang Ninh chạy thoát, Lâm Vãn Vinh cũng có chút tiếc hận, nhưng bắt được Thành vương đã là một thành tích rất lớn rồi, hắn mỉm cười vỗ vai Tiên Nhi:
- Trên thế giới không có cái gì thập toàn thập mĩ cả. Đừng lo, tên Triệu Khang Ninh này vẫn thua xa phụ thân của hắn, việc bắt hắn lại cũng không phải là việc khó.
Nghe tướng công nói thế, Tần Tiên Nhi cười ngọt ngào, không còn hỏi thêm gì nữa.
Một vầng trăng rằm từ từ mọc lên trên bầu trời đêm, ánh trăng nhàn nhạt chiếu sáng khắp con đường, rừng cây, đại doanh, trên những cây khô vẫn còn lửa đang cháy bập bùng, ánh trăng lạnh lẽo hòa lẫn với ánh lửa, diễm lệ vô cùng. Có vài ngôi sao ảm đạm lấp lánh cuối chân trời như ẩn như hiện, tất cả chiếu rọi rõ mọi vật trên chiến trường này.
Trong thời khắc này, cuộc chiến song phương đã ngừng lại, chiến trường tràn ngập mùi thuốc súng, nhưng lại có một không khí yên lặng đến quỷ dị. Đối mặt với trường cảnh kỳ lạ này, trong lòng mỗi tướng sĩ, đều có một nỗi chấn động khó có thể diễn tả. Đối diện lại chính là Thành vương, hoàng gia của triều đình Đại Hoa, từng hiển hách một thời, bây giờ lại bị đại quân vây kín, thảm hại như đến mức có thể phải dùng thuốc nổ để tự sát. Nếu là ngày xưa, có ai có thể nghĩ ra được kết cục như vậy? Thế mà việc này hôm nay đã thật sự xảy ra.