“Bố trí thuốc nổ? Được đây, vậy thì náo nhiệt rồi!” Cao Tù vui mừng vỗ tay, vội vàng phái mấy thủ hạ lanh lợi tiếp tục tung tin đồn, chuẩn bị hỏa dược.
Lâm Vãn Vinh gật gù, đột nhiên hỏi:
- Cao đại ca, bên ngoài thành phòng bị thế nào?
- Ngươi cứ an tâm đi.
Cao Tù cười nói:
- Bên ngoài thành có Từ đại nhân tự mình trấn lĩnh, dựa theo phân phó của ngươi, đã sớm đem bố trí trận địa tản ra rồi, chỉ chờ con cá lớn kia cắn câu thôi.
- Tốt!
Lâm đại nhân cười hắc hắc, vỗ vỗ vai lão Cao:
- Cao đại ca, nhiệm vụ quang vinh oanh tạc Long cung, đệ sẽ giao toàn quyền cho huynh, huynh phải gánh vác chút tâm tư rồi.
“Giao cho ta?” Cao Tù nghi hoặc, lấy làm khó hiểu nhìn hắn:
- Lâm huynh đệ, ý của ngươi là, ngươi không lưu lại chỗ này nữa? Ái chà, như vậy không được, lỡ như tên ngự sử họ Trần gì kia muốn ngăn cản ta, ta sao có thể chống lại hắn. Có ngươi ở đây thì ta mới an lòng.
Lo lắng của Cao Tù cũng không phải không có đạo lý, mặc dù Lâm đại nhân đã đặt Trần ngự sử lên thớt, nhưng dẫu sao chẳng phải ai cũng có thể đụng vào Trần Tất Thanh. Cao Tù cho dù không sợ hắn, nhưng nếu đấu mồm mép thực sự, lão Cao còn xa mới là đối thủ của tên họ Trần kia.
Lâm Vãn Vinh trầm tư trong chốc lát, liền kêu Tiên Nhi mang giấy bút tới, rồng bay phượng múa xoạt xoạt viết vài chữ, rồi đưa cho Cao Tù.
Lão Cao nhận được rồi xem lướt qua, thư pháp của Lâm đại nhân xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng nét chữ lại rất dễ nhìn: “Chuyện trong Vương phủ, mọi ý đều thực hiện theo Cao Tù. Ai dám cản trở chống lại mệnh lệnh, hết thảy giữ lại xét hỏi. Lâm Tam chứng nhận!”
- Cao đại ca, huynh không cần lo lắng. Nếu thực sự có người dám cản trở huynh làm việc, huynh cứ dựa theo cách làm đệ đã nói, mọi hậu quả đều do một mình Lâm mỗ gánh chịu. Con bà nó, đệ không tin trên thế gian này còn có người ngang ngược hơn đệ!
Lâm đại nhân tràn đầy tự tin.
Cao Tù ngẫm lại cũng thấy đúng: “Thà trêu chọc Diêm Vương, chứ đừng trêu vào Lâm Tam, kẻ đối địch với Lâm huynh đệ, có người nào được nếm trái ngon quả ngọt?!” Hắn yên lòng, đưa tay nhét tờ giấy kia vào trong ngực áo.
Chờ đến khi ra khỏi phủ, thấy dọc đường Lâm Vãn Vinh trầm tư, lại chẳng nói là đi tới nơi nào, Tần Tiên Nhi kêu dừng kiệu, hỏi nhỏ:
- Tướng công, hiện tại chúng ta phải đi đâu?
Lâm Vãn Vinh nghiền ngẫm một phen rồi cười đáp:
- Tiên Nhi, nàng đoán coi, Thành vương thúc kia của nàng, bây giờ lại muốn làm gì?
Tiên Nhi liếc mắt nhìn hắn vài cái:
- Thiếp làm sao biết? Bảo thì thiếp nói… hắn gặp phải chàng, đúng là gặp khắc tinh. Hang ổ bị chàng đánh sập, hắn còn có thể làm gì? Chỉ có thể chọn con đường trốn khỏi thành thôi.
- Thông minh, quả nhiên không hổ là lão bà của Lâm mỗ ta!
Lâm Vãn Vinh giơ ngón cái lên, cười khà khà không ngớt:
- Vậy ta hỏi lại nàng, bây giờ có hai con đường có thể chọn. Một là lên biên giới phía bắc xa xôi nhờ cậy Hồ nhân, đường khác, là xuống phía nam Phúc Kiến cấu kết Oa nhân, nếu nàng là Thành vương, nàng sẽ chọn đường nào?
Đôi mi thanh tú của Tần Tiên Nhi khẽ nhíu lại, trầm tư suy nghĩ. Nếu đúng như Lâm Vãn Vinh nói, trong tay Thành vương không có binh mã, thì quả là một kẻ cô độc. Nếu hắn chạy trốn, chỉ có thể nương tựa cường quyền một phương, mới có thể sinh tồn được. Hồ nhân và Oa nhân, chắc chắn là sự lựa chọn cuối cùng trong tuyệt vọng của hắn.
Tần tiểu thư suy nghĩ rất lâu mới mở miệng:
- Theo thiếp thấy, hắn sẽ lựa chọn Hồ nhân!
- Ủa? Vì sao?
Lâm Vãn Vinh thấy rất hứng thú hỏi tiếp.
- Nguyên nhân không ngoài hai việc. Thứ nhất, Hồ nhân binh cường mã tráng, sức chiến đấu mãnh liệt, lại dòm ngó Đại Hoa ta đã lâu, hiện tại song phương vẫn đang giằng co ngoài biên ải, đại chiến sắp tới sẽ hết sức căng thẳng. Nếu Thành vương chạy tới Hồ doanh, đúng là có thể dựa vào binh lực Hồ nhân nam hạ tiến đánh Trung Nguyên, đây là cách mau lẹ nhất để thực hiện giấc mơ của hắn. Hơn nữa lãnh thổ của Oa nhân chật hẹp, chiến lực so với Hồ Nhân càng thua kém trăm lần, hắn không lí do gì phải bỏ mạnh lấy yếu cả.