Không hề có dấu hiệu báo trước, Lâm đại nhân nã một phát pháo. Tiếng ầm ầm dội vào tai như muốn phá vỡ màng nhĩ mọi người. Trần Ngự sử giật mình sợ hãi kêu lên, vội vội vàng vàng bịt tai lại, hai chân run rẩy:
- Lâm đại nhân, ngài dám bắn pháo bên trong vương phủ, ngài… ngài đúng là gan lớn bằng trời…
Xa xa trên mặt nước nổi lên những cơn sóng dập dồn, những vòng sóng rất đẹp từ từ lan ra bốn phía, cuối cùng tan biến đi. Lâm Vãn Vinh thần thái nhàn nhã như không nghe thấy Trần đại nhân nói gì, hắc hắc đắc ý cười nói:
- Cao đại ca, huynh xem ta bắn phát pháo này thế nào?!
- Cao minh, thật sự cao minh…
Cao Tù giơ ngón cái lên :
- Cao Tù ta sống bao nhiêu năm như vậy, cho tới giờ vẫn chưa thấy qua người nào bắn pháo hay như ngươi, một phát pháo hỏa lực uy mãnh, chấn động đến tận trời cao. Lâm huynh đệ thật sự là anh minh thần vũ, khí thế ngập trời…
”Thần vũ cái rắm!” Thấy lão Cao không ngừng vỗ mông ngựa, Lâm Vãn Vinh vỗ vỗ vào nòng pháo đen bóng cười nói:
- Con chim nước đó bay quá nhanh, phát pháo của ta vốn tưởng đã bắn trúng mông nó, vậy mà lại chệch chút đỉnh, đến cả một sợi lông cũng không chạm vào được. Chà, thật sự là ba ngày rồi không tập luyện nên tay chân cứng ngắc. Xem ra sau này ta phải cắt bớt thời gian tập võ để chuyển sang tập bắn pháo mới được!
Hai người đùa giỡn láo nháo, căn bản chẳng coi Trần Tất Thanh vào đâu. Cao Tù là thống lĩnh thị vệ trong cung, là người bên cạnh hoàng đế, đi đường cũng chẳng phải nhường ai, sao phải sợ một tên Ngự sử chứ.
Lâm đại nhân lại hướng về phía hồ nước bắn loạn vài phát pháo, đám chim nước bay tán loạn, nước bắn tung tóe, hơn mười con cá ngửa bụng trắng xóa chết nổi trên mặt nước.
Cao Tù thở ra một hơi nói:
- Lâm đại nhân yêu binh như con, tự mình bắn pháo, bắn chết cá trong hồ, bổ sung chút lương thực cho các huynh đệ, nếu việc này lan truyền ra ngoài chắc chắn sẽ thành một giai thoại.
Gặp phải tên vô sỉ rồi. Quả là chưa thấy qua một người không biết xấu hổ như vậy, Trần Tất Thanh rốt cuộc nhịn không được nữa:
- Lâm đại nhân, vương phủ này là do tiên hoàng tự mình chọn vùng đất quí có phong thủy tốt, có địa vị tôn sùng không gì sánh được. Ngài dám bỏ qua ân tình của tiên hoàng, bắn pháo loạn xạ trong vương phủ. Ngài đúng là không xem tiên hoàng ra gì cả… Bổn quan nhất định phải tố cáo ngươi trước mặt hoàng thượng.
- Ta nói Trần đại nhân nghe này, ngài nghỉ ngơi một chút được không?
Lâm Vãn Vinh vẻ mặt đau khổ nói tiếp:
- Mỗi ngày chỉ nghĩ đến tố cái này, cáo cái kia. Ta hơi lo cho ngài đó, ngài không có việc gì khác để làm hả? Về nhà ôm lão bà, đùa giỡn với tiểu thiếp, làm gì cũng tốt mà!
Thô tục! Ti tiện! Trần Tất Thanh vừa muốn mở miệng, chợt nghe Cao thống lĩnh lại eo éo xen vào:
- Lâm huynh đệ, ngươi không biết chứ, Ngự sử mà, vốn nghề chuyên môn là viết tấu chương. Hơn nữa, Trần đại nhân này, những tiểu thiếp trong nhà làm sao lại chỉ đùa giỡn với người mới mà không làm thoả mãn hết những người khác được. Trần đại nhân, ông thấy có đúng không, ha ha…
Bị hai người này chọc ghẹo một phen, Trần Tất Thanh đã muốn phát tác, nhưng nhớ tới trước khi đi Hoàng Thượng đã nói, cho dù viết tấu chương tố cáo Lâm Tam thì sợ rằng cũng không có tác dụng gì. Huống chi việc tra án Thành Vương cũng chỉ còn biết dựa vào hắn. Trần đại nhân phẫn hận hừ một tiếng, cố hết sức áp chế lửa giận trong lòng.
Cáo thị vừa đưa ra, tin tức về việc đào bảo vật trong vương phủ liền giống như được chắp cánh truyền bá khắp kinh thành.
Hoàng Thượng chiêu tập người tìm bảo vật, còn hứa dùng ba thành để trọng thưởng, quả là một chuyện tốt trước giờ chưa nghe qua. Trong lòng mọi người đều nửa tin nửa ngờ. Sau đó lại nghe binh sĩ dán thông báo “không cẩn thận” tiết lộ tin tức nội bộ, nghe nói người chủ trì việc tầm bảo lần này chính là vị quan rất mực thanh liêm, anh hùng của giới bình dân Lâm Tam Lâm đại nhân. Sự tích về Lâm đại nhân sớm đã được lan truyền khắp cả thành, nhân phẩm người như thế tự nhiên sẽ không kém được.
Có chiêu bài mạ chữ vàng này, tất cả mọi người đều yên lòng. Trong khoảng thời gian ngắn đã tụ tập rất nhiều người. Chỉ sau nửa canh giờ đã có mấy trăm người tới chỗ Cao Tù báo danh, sau đó lại có vô số đoàn người thi nhau không ngừng đến đăng kí.
Lâm Vãn Vinh nhớ tới thời gian rất gấp gáp nên có vẻ hơi lo lắng, nhưng thà cứ đơn giản là ở lại vương phủ cho được việc. Cao Tù tự nhiên biết điều, đẩy Lâm đại nhân đến gian phòng mà An tỷ tỷ từng ở:
- Lâm huynh đệ, ta thấy ngươi rất thích phòng này. Hay là như vậy đi, ta sẽ phái người đi bẩm cáo cho những phu nhân của ngươi ở phủ, nói rằng tối nay ngươi sẽ ở đây xử lý công vụ, ngươi thấy có được không?