Cao Tù gật gật đầu:
- Còn phải đợi ngài phân phó nữa sao? Mấy cái cầu nhỏ, đình đài lầu các, không bỏ qua bất kỳ chỗ nào, đến cả phía dưới hồ nước, ta cũng phái hơn mười vị hảo thủ điều tra. Chỉ tiếc hồ nước mênh mông, không phát hiện được gì cả. Cả tòa nhà cũng không có chỗ nào bỏ qua, gần như bị lật tung cả ba thước đất rồi.
Nghe Cao Tù nói thế, Lâm Vãn Vinh ồ một tiếng, trong lòng vô cùng thất vọng. Chẳng lẽ ta đã đoán sai, Thành vương căn bản không ẩn núp ở chỗ này? Nhưng hai gã hộ vệ vương phủ sao lại đột nhiên mất tích ở đây?
Mặt hồ trước mắt gợn sóng lăn tăn, mấy con chim nước nhởn nhơ lướt trên mặt nước rồi thỉnh thoảng bốc lên bay lượn, thật là phiêu dật. Thế nhưng tâm tình Lâm đại nhân không thể nào tốt lên được. Ghế lăn cứ dọc theo đình tạ mà đi tới một đình lâu bên hồ cách đó không xa. Căn lầu này được xây sát mé nước, mái vòm uốn cong, gạch vàng ngói ngọc, bốn vách khắc hình rồng vàng đủ mọi hình mọi dáng, cực kỳ hoa lệ.
- Sơn bất tại cao, hữu tiên tắc danh
Thủy bất tại thâm, hữu long tắc linh.
(Núi dẫu không cao, có tiên nên danh
Sông dẫu không sâu, có rồng nên linh*)
- Hừ, quả là phách lối.
Cao Tù đẩy ghế lăn vào đứng ở trong đình, liếc mắt nhìn hai bên, lên tiếng vẻ phẫn nộ.
- Cao đại ca, ngươi đang lẩm bẩm cái gì đó?
Lâm Vãn Vinh cảm thấy ngạc nhiên.
- Lâm huynh đệ, ngài xem.
Cao Tù đi đến cái cây cột lớn chỉ trỏ, chỉ thấy trên viên trụ tròn màu đỏ sậm có khắc một hàng chữ kim quang lấp lánh, thế chữ hùng vĩ như rồng bay phượng múa, chính là cái câu thơ mà Cao Tù mới vừa lẩm nhẩm.
- Cao đại ca, ai viết câu thơ này thế?
Khi ở Hàng Châu đã gặp bài thơ này, hôm nay lại thấy lại thiên cổ tuyệt cú ở đây, rõ ràng là hai thế giới bất đồng, chắc phải có cái gì đó thông với nhau, chẳng lẽ đúng với câu tục ngữ “Những gì tốt đẹp đều tương thông nhau”? Trong lòng Lâm Vãn Vinh chợt sinh ra một cảm giác vô cùng thân thiết.
Cao Tù cười nói :
- Hình như là một người họ Lưu ở tiền triều viết ra, ca tụng căn nhà hoang nào đó. Lâm huynh đệ, thi từ này rắc rối lắm, lão Cao ta không am hiểu lắm. Nếu ngài muốn hiểu rõ, ta tìm một tiên sinh tới giải thích thêm cho ngài nhé.
Căn nhà hoang cái gì, đó gọi là Lậu Thất Minh*! Lâm Vãn Vinh nghe thế buồn cười quá, nhưng lão Cao có thể nhớ được hai câu này, đã xem như trình độ rất giỏi rồi.
Cao Tù cười hắc hắc nói:
- Huynh đệ, nhìn mấy chữ này, chắc phải là một bảo vật của Vương gia đó. Hắc hắc, khẩu khí này quả là phách lối. Nếu ngài nói hắn không có ý làm phản, đánh chết ta cũng không tin.
- Sơn bất tại cao, hữu tiên tắc danh.
Thủy bất tại thâm, hữu long tắc linh…
Lâm Vãn Vinh làm như không nghe thấy hắn nói gì, chỉ nhìn vào hai hàng chữ lớn kim quang rực rỡ, miệng lẩm bẩm:
- Núi dù không cao, có tiên nên danh. Sông dù không sâu, có rồng nên linh. Ái chà, Cao đại ca của ta…
Lâm đại nhân mừng như điên, vung tay chụp mạnh vào người Cao Tù, làm lão Cao cũng giật bắn cả người:
- Huynh đệ, ngài làm sao vậy?
- Hay cho một câu “Hữu long tắc linh”. Cao đại ca, ngươi thật sự là người thông minh nhất trên thế giới. Tiểu đệ bội phục, bội phục.
Cũng không biết Lâm Vãn Vinh vừa phát hiện ra cái gì, mặt mày hớn hở, trông rất hưng phấn.
Cao Tù nghe thế lại rất mơ hồ:
- Lâm huynh đệ, ngài đừng có tâng bốc ta. Trước mặt ngài, ta làm gì dám xưng là người thông minh nhất... Tối đa cũng chỉ xin làm người thông minh thứ nhì thôi. Có phải là ngài nhìn ra đầu mối gì rồi không.
Lâm Vãn Vinh cười hắc một tiếng, nói:
- Cao đại ca, theo kinh nghiệm của ngươi, hồ nước trong vương phủ này là do tự nhiên mà có hay là sau này được người ta tạo ra?
- Ta phải kiểm tra lại ghi chép mới được.
Lão Cao đã nói là làm. Hắn phất tay, gọi một tên thị vệ tới, dặn dò vài câu. Chỉ trong chốc lát, tên thị vệ đó đã cầm một một quyển sách nhỏ chạy tới. Cao Tù nhìn vào đó:
- Theo như sổ ghi, vùng đất này là do tiên hoàng tự mình chọn lựa, năm đó khi xây dựng vương phủ thì hồ nước đã tồn tại rồi…
- Nói như vậy, là hồ tự nhiên rồi.
Lâm đại nhân ừm một tiếng, cau mày lại:
- Chẳng lẽ ta đã đoán sai?!
- Nhưng mà…
Cao Tù tiếp tục đọc:
- Theo như ghi lại, vài chục năm trước, vương phủ từng được đại tu một lần. Hồ nước này đã được mở rộng, lớn gần gấp đôi.
- Thật hả?
Lâm Vãn Vinh mừng rỡ, giơ tay giật lấy cuốn sách ghi chép:
- Mau đưa ta xem, mau đưa ta xem.
Trong những hàng chữ phồn thể (chữ Trung quốc nguyên gốc) dày đặc chi chít nhìn mà đau cả đầu, Lâm đại nhân vẫn cố kiên trì nghiên cứu từng bước từng bước một. Quả như Cao Tù nói, vài chục năm trước tòa nhà này từng được sửa chữa một lần, đến cả việc mở rộng mặt hồ lớn hơn gấp đôi, cũng không sai mấy so với những gì mình liệu tính.