Cáo lão? Lão nhân gia hồ đồ rồi, ta mới hai mươi tuổi, sao có thể về hưu sớm như vậy được, cho dù cả đám kia đều từ chức hết cũng chưa đến lượt của ta. Lâm đại nhân nghĩ thế nên rất bất bình phẫn hận.
Hoàng đế đi tới trước mặt Lâm Tam và Trần Tất Thanh, cẩn thận quan sát hai người, thật lâu sau mới thở dài:
- Hai vị ái khanh, việc này liên quan tới hưng suy của Đại Hoa ta, trách nhiệm trọng đại, các ngươi nhất định phải điều tra cho rõ ràng... Trẫm cùng vương huynh trước giờ vẫn như tay chân, tuyệt không tin hắn có thể gây ra việc như vậy.
Trần Tất Thanh sắc mặt kích động, vội quì dài trên mặt đất, cung kính tâu:
- Xin Hoàng Thượng yên tâm, vi thần nhất định tận tâm hết sức, làm tốt việc được giao, không phụ Hoàng Thượng giao phó.
Lão gia tử khẽ gật đầu, liếc mắt nhìn Lâm Tam:
- Ngươi thì sao? Việc này có thể làm được không?
Lâm đại nhân vẻ mặt đau khổ nói:
- Hoàng Thượng, tiểu dân học vấn không được cao, kiến thức cũng rất nghèo nàn, so ra kém vị Trần đại nhân một cái đầu. Vạn nhất trong khi làm việc lỡ mà quá chuyên chú, có người xem tiểu dân không vừa mắt, lại muốn tố cáo tiểu dân một lần nữa, vậy thì sẽ làm ảnh hưởng tới uy tín của ngài a. Bởi vậy, vụ án này cứ giao cho người khác làm, xem ra thỏa đáng hơn.
Trong ngữ khí của Lâm Tam có pha chút trào phúng, làm sao Trần đại nhân nghe mà không hiểu kia chứ? Nhưng có Hoàng Thượng trước mặt, lão chỉ có nước giận mà không dám cãi.
Hoàng đế cười đáp:
- Làm việc cho tốt, công lao sẽ là của ngươi, không làm tốt, thì là do trẫm không biết nhìn người... Nhưng mà ngươi xảo trá, đem toàn bộ trách nhiệm này rũ sạch không còn một chút nào.
- Hoàng Thượng nói quá. Tiểu dân không phải là lo đến thể diện uy tín của Hoàng Thượng hay sao?! Tấm lòng trung thành, thiên địa chứng giám!
Lâm Tam làm mặt rất nghiêm chỉnh nói.
Thấy hắn khuôn mặt tươi cười, trên đùi quấn băng dày cộp cũng đủ minh chứng tiểu tử này làm việc quả thật lắm mánh khóe, cũng không làm cho người ta thất vọng. Hoàng đế cười khẽ:
- Ngươi yên tâm đi, chỉ cần ngươi tận tâm hết sức làm việc cho Đại Hoa ta, cho dù có chút sai lầm, trẫm cũng sẽ không trách cứ ngươi. Trần ái khanh...
- Thần có mặt.
Trần Tất Thanh vội vàng ôm quyền.
Lão gia tử cười nói:
- Tính tình Lâm Tam có chút quá thẳng thắn, nếu hai người hợp tác mà gặp phải việc khó, ngươi cũng chớ trách hắn nhé.
Tính tình Lâm Tam thẳng thắn á? Toàn bộ ruột dê ở núi Thục Sơn cộng lại, cũng còn kém bụng dạ của hắn (ý nói lòng dạ cong queo). Trần đại nhân có khổ không nói được, Hoàng Thượng rõ ràng bênh vực Lâm Tam. Ta cùng hắn điều tra vụ án, không biết sẽ còn có việc gì nữa đây.
Lâm đại nhân uốn ba tấc lưỡi không biết mệt, miệng nói như phun hoa, đến cả sao trên trời cũng có thể nói cho rơi xuống đất. Lần này Hoàng Thượng lại còn thuận tay giao cho hắn toàn quyền điều tra vụ án Thành Vương, việc này tuy không phải là ân điển, nhưng lại còn hơn cả ân điển gấp mấy lần. Mọi người ở đây đều hiểu rõ việc này, do đó trong lòng lại kính sợ vị Lâm đại nhân vốn ngày thường cười cợt này hơn rất nhiều.
- Lâm tiểu huynh, thương thế ngươi ra sao rồi?
Ra khỏi triều, Từ Vị giữ Lâm Vãn Vinh lại hỏi.
Còn phải hỏi nữa hả, không thấy ta còn phải nằm dài trên cái xe lăn hay sao? Lâm Vãn Vinh lườm lão Từ một cái:
- Không sao, không chết được.
Từ Vị liếc chung quanh, thấy Trần Tất Thanh đang đứng ở xa xa chờ, chắc đang định cùng Lâm đại nhân nói chuyện về việc cùng nhau kết hợp tra án, vội hạ giọng thì thầm:
- Tiểu huynh, trong vòng hai ngày mà phải điều tra xong vụ án này, ngươi có nắm chắc được không? Lý lão tướng quân nghe nói ngươi gặp chuyện, trong lòng rất lo lắng, nếu hôm qua không phải ở quân trường thao luyện khẩn trương, có lẽ lão đã tự mình tới thăm ngươi rồi. Trong triều của Đại Hoa ta, người có thể đứng ngẩng mặt cao đầu trước người Hồ, ngoại trừ Lí Thái, cũng chỉ có tiểu huynh đệ ngươi thôi. Ngươi không được để xảy ra chuyện đâu nha!
Lão Từ quả nhiên có lắm mánh khóe, kỹ thuật bợ đít quả là làm người ta thoải mái. Lâm đại nhân làm vẻ khiêm tốn:
- Từ tiên sinh đề cao tiểu đệ rồi, ta cũng có thể thu thập được Lộc Đông Tán thôi, chứ không thể làm việc gì lớn hơn được. Về phần vụ án này... Chà…
Hắn thở dài:
- Không thể kết thúc cũng phải kết thúc, chúng ta không còn thời gian nữa rồi, quả thật làm người ta đau đầu.
Chỉ có hai ngày, quả thật vô cùng khẩn trương. Nhưng vào lúc vô cùng cấp bách này, Hoàng Thượng lại vẫn chưa có biện pháp nào. Từ Vị gật gật đầu vẻ rất đồng cảm:
- Tiểu huynh, Cao Tù đã đem mọi việc nói lại cho ta rồi. Lão hủ cũng thấy ngươi phân tích có đạo lý. Với tính tình của lão già rất gian hoạt kia, cũng chỉ có chúng ta không dám nghĩ, chứ không có chuyện hắn không dám làm. Thiết tưởng hắn đã chuẩn bị nhiều năm rồi, hang ổ của lão làm sao dễ dàng để cho chúng ta phá được, quả thật rất đáng nghi, trong vương phủ chỉ sợ thật có ẩn dấu cái gì đó.