Quỷ Biện Triều Đường
- Lâm huynh đệ, ngươi nói thật sao? - Thần sắc Cao Tù thoáng cái đã khẩn trương, vội vàng nói - Nếu thật sự là như thế, vậy thì quả là rất không ổn. Hôm qua sau khi kiểm tra cả vương phủ, binh mã Từ đại nhân đều đã rút hết rồi, ở đây chỉ còn lại có huynh đệ thủ hạ của ta canh gác, cảnh giới tự nhiên không được chặt chẽ như trước. Ta phải đến nhờ Từ đại nhân điều binh …
- Nắm chắc bảy thành - Thần sắc Lâm Vãn Vinh rất nghiêm túc, trước nay chưa từng có, nắm lấy tay Cao Tù - Cao đại ca, đệ hỏi huynh một chuyện, đêm ấy, Thành vương đào thoát khỏi Tướng Quốc tự, Từ tiên sinh truy ra được miệng thông đạo, nhưng phát hiện thêm một mật đạo khác đi thông ra ngoài thành. Theo huynh nghĩ, rốt cuộc hắn có thoát ra khỏi thành không?
Cao Tù nghĩ ngợi một lát rồi cười khổ nói:
- Thành vương âm hiểm xảo trá, ta cũng đoán không ra.
Tần Tiên Nhi xen vào:
- Tướng công, thiếp thấy chàng phân tích sự tình đêm đó rất hữu lý. Ngoài thành có đại quân vây chặt, trận hình nghiêm cẩn, nếu không chờ cho đại quân giãn ra, sao hắn dám ra khỏi thành chứ? Mật đạo đi thông ra ngoài thành, cũng nhất định chỉ là để làm bộ làm tịch thôi, chỉ muốn cho chúng ta tưởng rằng hắn đã theo con đường này chạy trốn. Phải đợi đến khi đại quân ngoài thành ùa nhau đi tìm hắn, trận hình rối loạn, hắn mới có khả năng quất ngựa bỏ trốn.
Lâm Vãn Vinh gật đầu cười cười, nhìn nàng tán dương:
- Tiên Nhi, theo như nàng nói, Thành vương còn ở trong thành chứ gì?
Cao Tù xem ra đã hiểu, thần sắc hưng phấn:
- Công chúa nói đúng, biết rõ ngoài thành có một cái lưới lớn, không xé rách một lỗ thủng, hắn sẽ không chạy đâu. Hắn nhất định còn ở trong thành.
- Cao đại ca cao kiến. Tiểu đệ bội phục bội phục!
Lâm đại nhân cười cợt:
- Đã phán đoán Thành vương còn ở trong thành, vậy thì theo quan điểm của Cao đại ca, hẳn là hắn phải trốn ở nơi nào đây?
- Nhất định là trốn ở một nơi cực kỳ an toàn, làm cho ngoại nhân không tìm được.
Cao Tù đáp, thần sắc nghiêm túc.
Lâm đại nhân giơ ngón cái, tán thưởng một tiếng, cười hắc hắc hỏi tiếp:
- Theo ý của Cao đại ca, nơi nào mới là nơi an toàn nhất đây?
- Cái này…
Cao Tù khọt khẹt vài tiếng, nói không ra lời. Bỗng nhiên Tần tiểu thư lại vỗ tay kinh hỉ đáp:
- Tướng công, thiếp biết rồi…
- Nàng biết cái gì?
Thấy nụ cười vui sướng trên gương mặt kiều mỵ của Tiên Nhi, trông nàng vô cùng xinh đẹp, Lâm Vãn Vinh cầm bàn tay nàng, cười hỏi.
- Nơi nguy hiểm nhất, cũng là nơi an toàn nhất, người đa mưu túc trí như là Thành vương nhất định phải hiểu rõ đạo lý này. Đêm qua chúng ta lục soát cả vương phủ mà không tìm được một chút manh mối nào, tự nhiên vô cùng giận dữ, do đó cảnh giới ở nơi này tự nhiên cũng không khỏi buông lỏng. Đó là lúc hắn quất ngựa truy phong, nếu hắn làm một cú hồi mã thương, trở lại trốn ở trong vương phủ này, ai có thể nghĩ đến chứ?!
Cao Tù nghe thế giật mình hiểu ra:
- Ái chà, làm sao mà ta không nghĩ đến chứ, công chúa thiên tư thông tuệ, thật là xứng với Lâm huynh đệ. Nhị vị thật là cực kỳ hợp nhau, uyên ương trời sinh, ty chức chúc nhị vị trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử.
Tiểu tử Cao Tù này, da mặt càng ngày càng dày, cứ có cơ hội là lập tức vỗ mông ngựa, hết lần này tới lần khác nói những gì Tần tiểu thư thích nghe. Tiên Nhi duyên dáng cười khanh khách nói:
- Ta không bằng được một phần vạn của tướng công. Cho dù Thành vương lão mưu thâm toán (đa mưu túc trí) đến thế nào chăng nữa cũng không thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của tướng công.
- Xấu hổ, xấu hổ!
Lâm đại nhân lắc đầu nói:
- Nếu không phải nhờ có hai tên thị vệ bại lộ hành tung, căn bản ta cũng không thể nghĩ đến việc này. Nói về âm mưu quỷ kế, phải nói là Thành vương lợi hại nhất. Cao đại ca, tán dóc ít thôi, huynh mau điều người tới, lật tung cả vương phủ này cho đệ.
- Tuân lệnh!
Cao Tù tràn đầy tin tưởng lập tức đi ngay. Lâm đại nhân ngồi trên xe lăn im lặng một lát, đột nhiên thở dài nói:
- Tiên Nhi, hoàng thúc của nàng quả thật là có chút đạo hạnh. Nếu không nhờ ta đề phòng, suýt nữa đã bị hắn lừa cho một vố.
Tần tiểu thư cười đánh nhẹ vào tay hắn, sẵng giọng:
- Thiếp sớm đã nói với chàng rồi, hắn phạm thượng làm loạn nên thiếp không nhận hắn làm hoàng thúc đâu.
Hai người đùa giỡn một hồi, lại có một thị vệ đi tới bẩm báo:
- Công chúa, Lâm đại nhân! Cao công công đến rồi.
Cao Bình? Hắn tới làm gì? Lâm Vãn Vinh cảm thấy kỳ quái. Cao công công nhẹ nhàng bước tới, hướng về phía Tần Tiên Nhi quỳ lạy:
- Lão nô Cao Bình, ra mắt Nghê Thường công chúa, ra mắt Lâm đại nhân.
Tần tiểu thư lạnh lùng gật đầu:
- Cao công công, xin bình thân.
Cao Bình đứng lên, hướng về phía Lâm Vãn Vinh ôm quyền, rồi kêu lên:
- Ái chà, Lâm đại nhân của ta, ta không nghĩ tìm được người.
- Tìm ta?
Lâm Vãn Vinh cười hỏi:
- Ta là một người trọng thương, Hoàng Thượng đã ban cho cả lụa trắng và băng tang, ngươi còn tìm ta làm gì?
Cao Bình cười khịt nói:
- Lâm đại nhân sao lại nói thế, Hoàng Thượng chỉ là có tâm yêu quý ngài mà thôi. Nói là Lâm đại nhân ngài phúc lớn mạng lớn, đại nạn không chết, tất có hậu phúc.
Lão thái giám này nói thế, nghe cũng rất thoải mái, Lâm Vãn Vinh gật gật đầu:
- Cao công công, Hoàng Thượng phái ngươi tới đây hả? Lão nhân gia tìm ta có việc gì?
Cao Bình vội la lên:
- Lâm đại nhân, ngài thật sự không hiểu hay là giả vờ chẳng biết?! Đêm qua ngài mang binh đi tới vương phủ, lại báo là Vương gia lão nhân gia mưu phản, còn bắt giữ công tử của Cố Thuận Chương tiên sinh. Động tĩnh lớn như thế này, có thể nói cả triều đều khiếp sợ, thiên hạ không ai không biết.
Buổi triều sớm ngày hôm nay, có ngự sử Tuần Sát viện, mấy trăm người đại học sĩ ở Văn Hoa các, liên danh viết một bức thư, tố cáo ngài với Hoàng Thượng. Trên Kim điện ồn ào vô cùng. Buổi triều sớm hôm nay mãi tới giờ vẫn chưa xong đó.
- Tố cáo thì tố cáo chứ!
Lâm Vãn Vinh khoát tay khinh thường:
- Nếu không gấp, chờ ta làm xong việc này, sẽ viết cho Hoàng Thượng một báo cáo, bẩm báo sáng tỏ mọi việc ở đây, giải khai hiểu lầm của mọi người, như vậy coi như không có chuyện gì nữa.
Thấy hắn không khẩn cấp chút nào, Cao Bình vội vàng khuyên can:
- Lâm đại nhân, việc này liên quan đến Đại Hoa xã tắc, không được sơ ý. Cố Thuận Chương tiên sinh vốn đang du lịch ở Sơn Đông, vừa nghe Cố gia công tử gặp việc không may cũng đang trên đường trở về. Hoàng Thượng bảo ngài hỏa tốc lên điện, giải thích rõ ràng mọi việc cho các vị đại nhân ở đó.
Giải thích? Có cái gì mà giải thích chứ?! Lâm Vãn Vinh bất lực lắc đầu. Chỉ là hoàng đế lão trượng đã lên tiếng, kiểu gì cũng phải tôn trọng. Bây giờ áp lực của lão gia tử mới là lớn nhất.
Cao Tù sớm đã chuẩn bị cỗ kiệu, vài tên kiệu phu khiêng hắn chạy đi, trong chốc lát đã vào cung, rồi đi thẳng đến Văn Hoa điện.
Còn chưa tới cửa điện, đã nghe tiếng ồn ào trên kim điện. Có mấy người đứng ở cửa đại điện nhìn thấy có một tiểu kiệu đi tới, liền kêu lớn:
- Đến rồi, đến rồi, Lâm Tam đến rồi…
Cỗ kiệu dừng lại trước cửa đại điện, Lâm đại nhân áo xanh mũ nhỏ, ngồi xe lăn được người ta đỡ xuống, trên đùi quấn đầy băng trắng.
Thượng triều hôm nay quả nhiên không giống bình thường. Hai bên đại điện có năm sáu mươi triều thần đang đứng. Vừa thấy Lâm Vãn Vinh ngồi xe lăn được đẩy vào, tất cả ánh mắt đều chiếu thẳng vào người hắn.