Ngưng Nhi Đích Cảm Động
Sắc mặt tái nhợt? Ái chà, cái đống hỗn độn này là chuyện gì thế này?! Hắn thở dài, tâm tình khổ sở, cả một bát nhân sâm tổ yến thơm ngát ngon lành mà hắn cũng không nuốt nổi.
Ngưng Nhi mẫn cảm đã nhận ra tâm tư của hắn, nàng do dự một lúc lâu mới mở lời an ủi:
- Đại ca, huynh chớ lo âu! Chuyện thế gian, vốn cũng là tin thì có mà không tin thì không có. Huynh không thẹn với lương tâm, cần gì buồn lo đến chuyện người khác nghĩ cái gì, nói cái gì?
Nha đầu Ngưng Nhi này nói chuyện càng ngày càng triết lý, Lâm Vãn Vinh nghe rất cao hứng, mỉm cười hỏi:
- Ngưng Nhi, làm sao nàng biết được ta đang lo lắng cái gì?
Lạc tiểu thư khẽ gật đầu:
- Đại ca vốn người có tính cách phóng đãng không kiêng kị gì, việc trên thế gian khiến huynh phải nhíu mày vốn không nhiều lắm. Hơn nữa mới vừa rồi Chỉ Tình tỷ tỷ có nói chuyện với muội nên Ngưng Nhi cũng có thể đoán được tám chín phần mười. Đại ca, Chỉ Tình tỷ tỷ trước nay vẫn có tính tình như thế, nàng nói sai, huynh cũng đừng để trong lòng. Qua vài ngày nữa, đợi nàng và phu nhân gặp mặt nhiều hơn, chút hiểu lầm này cũng tự nhiên sẽ tiêu trừ thôi.
Cũng là Ngưng Nhi nói nghe mát lòng, Lâm Vãn Vinh ôm lấy thân hình mềm mại của nàng, cảm kích rơi nước mắt nói:
- Ngưng Nhi, muội đối xử với ta tốt quá. Trên thế gian này, muội là một trong những người hiểu rõ ta nhất. Nhưng, có một việc muội nói sai rồi!
- Sai việc gì?!
Lạc tiểu thư ngạc nhiên nói.
- Ta không kiêng kỵ gì là giả, phóng đãng là thật.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì, rồi ôm chặt lấy người nàng vào lòng mình, hôn nhẹ vào vành tai trắng nõn của nàng. Lạc tiểu thư ngượng ngùng cười, dựa cả người vào lòng hắn, cảm thụ cơ thể nóng bỏng của hắn, cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong lòng, chỉ nguyện thời gian vĩnh viễn dừng lại ở đây.
- Ngưng Nhi, hai ngày qua, ở nhà mọi việc đều an tĩnh chứ?!
Ấm áp trong chốc lát, những rắc rối do Từ Chỉ Tình mang đến đã bay đi hết, hắn mới nhớ tới vấn đề của Tiên Nhi và Thanh Tuyền, nhất thời có chút đau đầu, liền hỏi Lạc tiểu thư.
Ngưng Nhi nha đầu cũng là một người tinh minh, nghe đại ca hỏi đầy ẩn ý, sao còn không biết ý tứ của hắn, cười nói:
- Nói chung là an tĩnh. Ngoại trừ việc huynh ra ngoài, mọi người đều bận việc, nên không có ai quấy rầy cả.
Lâm Vãn Vinh có vẻ khó hiểu, hỏi tới:
- Bận? Bận cái gì?!
- Làm sao mà không bận chứ?
Lạc tiểu thư cười kiều mỵ. Ngón tay ngọc thon thon dí vào trán hắn, sẵng giọng:
- Xảo Xảo bận làm việc ở ”Thực Vi tiên”, đã tìm được đất đai nhà cửa rồi, sớm bắt đầu trang hoàng rồi. Tỷ tỷ thì đang tính toán việc xây dựng cho học viện Tiên Phường, vừa tính toán tiền bạc, vừa mời người, sự vụ nhiều lắm.
- Vậy muội thì sao, muội làm gì?!
Nha đầu đó nói một lúc lâu, nhưng lại không hề nhắc tới mình, Lâm đại nhân tự nhiên có chút nghi vấn.
- Muội thì làm cái gì chứ?!
Ngưng Nhi hừ vẻ bất mãn:
- Muội làm bình hoa cho huynh. Hì hì, muội đang tính làm một cái trường học miễn phí, thu nhận những trẻ em nghèo, dạy chúng viết chữ đọc sách. Đại ca, huynh có nói, muội làm bình hoa cho huynh. Dùng tiền của huynh là việc làm thiên kinh địa nghĩa đó, huynh có đau lòng khi bị mất tiền không?
Lâm Vãn Vinh nghe thế cười ha ha, hôn lên mặt nàng một cái:
- Ngưng Nhi yên tâm, trên thế giới này, ta đau lòng vì cái gì chứ nhất định sẽ không đau lòng vì tiền bạc. Huống chi, muội lại làm việc rất ý nghĩa. Vàng bạc tài bảo gì gì đó, đối với tiểu Ngưng Nhi của ta thì quả thực chỉ là một đống phân!
Những lời này nghe được quả là bẩn thỉu! Lạc tiểu thư vừa tức vừa giận, nhéo mạnh vào tay hắn.
Mọi người trong nhà ai cũng bận rộn cả, Đại tiểu thư thì không cần phải nói, việc trùng tu Tiêu gia là việc nàng quan tâm nhất. Lâm Vãn Vinh nghe thế nhất thời hơi thất vọng. Trong nhà, mọi người đều bận rộn cả. Không ai tụ họp lại thế thì còn gì gọi là thú vị nữa? Phải tụ tập lại mới vui. Hắn hít một hơi:
- Mọi người đi tới đi lui, tỷ tỷ muội muội gọi nhau í ới, như vậy mới thân mật. Đều là người Lâm gia, ban đêm tắt hết đèn, cởi hết quần áo, đến cả ta cũng không phân biệt được ai là ai, làm gì còn ai là người ngoài chứ.
Nghe đại ca miệng phun ra toàn là dâm ngữ, Ngưng Nhi ngượng chín người, gõ vào đầu hắn một cái:
- Huynh lo mà cởi quần áo đi. Thấy ghét chết đi được!
Lâm Vãn Vinh dâm tiếu hắc hắc, nét mặt cũng đỡ ưu sầu. Lạc Ngưng hiểu tâm tư hắn, liền ghé vào tai hắn, ôn nhu thỏ thẻ: