Ngươi, ngươi… nhớ lại vừa rồi mấy lời của mình đều bị hắn nghe hết, hắn lại còn cố ý giả vờ hồ đồ. Từ tiểu thư vừa thẹn vừa bối rối, tức giận đến nói không ra lời, mắt rưng rưng, đứng dậy bước ra ngoài.
Lâm Vãn Vinh cũng hiểu quá rõ Từ Chỉ Tình tính tình cao ngạo, thấy nàng giận, vội giơ tay kéo ống tay áo nàng:
- Từ tiểu thư, thật sự là ta vô tội mà.
- Ngươi vô tội hả?
Nghĩ lại mình là một nữ tử, bất chấp thể diện đến thăm hắn, hắn còn giả câm giả điếc, Từ Chỉ Tình ủy khuất vô cùng, tức giận cười nhạt:
- Ngươi nằm trên giường lừa gạt lấy nước mắt của ta, để người khác biết được sẽ khinh ta, ngươi có vô tội không? Ta hận ngươi đến chết.
Lâm đại nhân oan ức không biết đâu mà nói cho hết, chiếu theo lí lẽ của Từ tiểu thư này, ta dường như là tự mình đập gãy chân, cố ý nằm trên giường để lừa nàng đến thăm ta? Không phải là vì nghe nàng nói chuyện, ta mới tỉnh lại không đúng lúc sao? Theo cách nói của nàng, ta không được tỉnh lại sao? Sao mà lại đảo điên thế, Trư Bát Giới cũng soi gương à, con mẹ nó ta kiểu gì cũng là con người chứ.
Thấy hắn không nói gì, Từ Chỉ Tình trong lòng cực kỳ đau buồn, cười lạnh nói:
- Lâm đại nhân, ngươi quả là vất vả! Ngươi không ngại sinh tử khi cứu Tiêu gia phu nhân, quả là một việc vĩ đại quá nhỉ! Đến chết cũng không chịu buông tay…
- Nàng nói linh tinh cái gì?
Nghe Từ tiểu thư nói thế, Lâm Vãn Vinh nhất thời nổi giận, hắn cứu Tiêu phu nhân, vốn chỉ là một hành động theo phản xạ, tự thấy cực kỳ thuần khiết, nhưng lại bị người ta hiểu lầm, trong lòng sớm đã ngầm ngầm bốc hỏa rồi. Từ tiểu thư vừa rồi hết lần này tới lần khác cứ nhắc tới việc này, sao không làm hắn tức giận được chứ.
Lâm Tam sầm mặt lại, trong cơn giận dữ vẻ mặt như muốn giết người làm không ai dám nhìn thẳng, khí thế vô cùng uy nghiêm. Từ tiểu thư trước giờ chưa thấy qua bộ dạng hắn như vậy bao giờ, trong lòng cũng có chút e ngại. Chỉ là thấy hắn vì Tiêu phu nhân mà tức giận đến như vậy, nhất thời vừa đau khổ lại vừa chua xót, cắn răng cả giận:
- Sao cơ, ta nói sai hả? Ngươi hi sinh thân mình để che chở phu nhân, mọi người đều thấy, Ngưng nhi các nàng ấy yêu ngươi nên không dám nói ra…
- Đủ rồi.
Lâm Vãn Vinh thần sắc đột nhiên chuyển thành trắng bệch, hít sâu một hơi, ánh mắt rất bình tĩnh làm cho người ta sợ hãi:
- Từ tiểu thư, cảm ơn nàng tới thăm ta. Lâm mỗ còn sống ngày nào, tất sẽ báo đáp. Mời nàng trở về đi.
- Ngươi… đuổi ta?
Thấy hắn muốn đuổi mình, Từ Chỉ Tình đổi sắc, có một cảm giác đau đớn từ trong xương tủy ngấm ra khiến nước mắt tí tách rơi xuống.
Lâm Vãn Vinh sắc mặt bình thản, khẽ thở dài:
- Từ tiểu thư, nàng là nữ tử, tự nhiên cũng phải biết. Danh dự của nữ tử còn quan trọng hơn cả tính mạng. Ta là một nam nhân thì có thể không quan tâm gì cả, nhưng phu nhân thì không như vậy. Danh dự của phu nhân chính là tính mạng của bà. Nàng hoài nghi phu nhân, có khác gì mưu sát bà đâu. Ta không phủ nhận, phu nhân trông rất đẹp, nhưng việc này có thể nói lên cái gì chứ? Ta cứu bà, chỉ vì bà là nữ tử, còn ta là nam nhân, nam nhân cứu nữ tử, là việc làm thiên kinh địa nghĩa, không hề xấu xa như nàng tưởng tượng đâu.
- Ngươi nói ta xấu xa hả?
Lại một cơn mưa nước mắt lộp độp rơi xuống.
- Có lẽ ta nói hơi nặng.
Lâm Vãn Vinh khẽ thở dài:
- Từ tiểu thư, từ khi còn ở Sơn Đông, là ta khi dễ nàng, là ta không đúng, là ta xấu xa, nàng muốn thế nào đây. Nếu muốn xử trí, cứ bảo ta đứng ra nhận tội trước mọi người trong thiên hạ, ta cũng sẽ không chút nhíu mày. Duy có một việc, xin nàng nhất định phải nhớ, Lâm Tam ta làm chuyện tốt, có lẽ sẽ không nhận, nhưng một khi ta làm chuyện xấu, tuyệt sẽ không giấu giếm. Đối với nàng như thế, đối với phu nhân lại càng như thế.
Những lời này tựa như một mũi dao sắc nhọn, cắt xé lòng dạ Từ Chỉ Tình, việc ở Sơn Đông, giống như một đoạn phim, lần lượt hiện lên trước mắt, nàng rơi lệ thì thào nói:
- Ta muốn như thế nào, ta muốn như thế nào, ngươi hỏi hay lắm… ta có thể làm được gì chứ?
Có lẽ nói hơi quá rồi, chỉ lẽ khi nàng hoài nghi phu nhân, lại không nghĩ tới cảm giác của phu nhân sao? Thấy Từ Chỉ Tình lệ rơi như mưa, Lâm Vãn Vinh trong lòng có một cảm giác nói không nên lời, nhè nhẹ kéo kéo tay áo nàng:
- Từ tiểu thư…
- Đừng có đụng vào ta…
Từ Chỉ Tình giật mạnh ống tay áo, trong cơn kích động quên bẵng đi Lâm Tam trước mắt là một thương binh nặng. Cánh tay Lâm Vãn Vinh bị nàng giật mạnh ra, thân thể suy yếu nhất thời nghiêng đi. Ối chà, hắn rên hừ hừ, đau tận tim óc.