Lâm Vãn Vinh gật đầu “ừm” một tiếng, cười nói:
- Ta cũng không dám khẳng định, nhưng dựa theo suy đoán của ta, chúng hẳn là chưa chạy thoát đâu. Ngoài thành có đại quân dày đặc. Với vòng vây đó có muốn chạy cũng không thoát, chỉ có đợi khi đại quân giãn ra thì chúng mới có cơ hội.
- Thiếp hiểu rồi.
Tần Tiên Nhi vỗ bàn tay nhỏ bé, dịu dàng nói:
- Tướng công tương kế tựu kế, cố ý an bài cho Từ Vị điều binh khiển tướng, tích cực lùng sục ngoài thành, gây nên nhiệt náo thật lớn, chính là muốn tạo một tình huống giả, để cho bọn chúng tưởng là chàng đã rút lui, vòng vây của đại quân đã loạn, cũng là lúc bọn chúng có thể thuận lợi giương buồm trốn thoát.
- Quả nhiên không hổ là vợ yêu của ta, đi theo lão công lâu như vậy, cũng đã học được tám phần thông minh của ta rồi.
Lâm Vãn Vinh giơ ngón cái, vừa tán thưởng nàng, cũng thực sự là tán thưởng mình.
- Không biết ngượng.
Tần tiểu thư duyên dáng cười khanh khách, quyến rũ mắng một tiếng, rồi lại cau mày:
- Chỉ sợ Thành vương cũng không phải là một nhân vật đơn giản, nếu hắn cố tình ẩn núp, chúng ta làm sao tra ra hành tung của hắn chứ? Vạn nhất hắn đợi cho sau khi đại quân bắc thượng rồi mới mò ra gây sóng gió, chẳng phải xôi hỏng bỏng không sao?
- Lời của vợ yêu quả là chí lý. Nhưng nàng yên tâm, tất cả đều không thoát khỏi lòng bàn tay của lão công đâu.
Lâm đại nhân vỗ ngực bộp bộp, cười rất thần bí.
Tần Tiên Nhi thấy thần sắc hắn, liền biết hắn đã có chủ ý. Chỉ tiếc cho dù nàng nài nỉ như thế nào đi nữa, Lâm Vãn Vinh cũng chỉ mỉm cười lắc đầu, không chịu tiết lộ nửa phần, Tần tiểu thư tức giận nhéo mạnh vào cánh tay hắn một cái rõ đau, rồi thấy hắn xuýt xoa, lại đau lòng không thôi.
Bận rộn ở vương phủ một thời gian dài, sắc trời đã hơi ửng hồng. Lâm Vãn Vinh một đêm chưa ngủ, vừa bị trọng thương, nhất thời ngáp sái quai hàm, cực kỳ khốn khổ.
Tần Tiên Nhi thấy lúc này vô sự, đang muốn đưa hắn về nhà nghỉ tạm. Nhưng nghe xa xa tiếng vó ngựa phi rầm rập, có một đoàn khoái mã đang chạy vội đến, một lát sau đã tới trước vương phủ.
Đi đầu là Từ Vị râu tóc bạc trắng. Từ lão đầu một thân nhung trang, cả đêm chưa ngủ, sắc mặt phong trần, mắt đầy tơ máu, mũ trên đầu còn vương rất nhiều sương đêm.
- Tiểu huynh!
Từ Vị nhảy xuống ngựa, đi tới trước mặt hắn, gương mặt có vẻ thẹn thùng, ôm quyền nói:
- Lão hủ xấu hổ quá, phá hỏng việc lớn của tiểu huynh rồi.
Thấy lão nhân đầu bạc phơ phơ lại phải cả đêm không ngủ bôn ba khắp nơi, Lâm Vãn Vinh cũng cảm thấy không khỏi cắn rứt lương tâm, cười khoát tay nói:
- Từ tiên sinh, sao có thể trách ngài được, chỉ là tên kia quá giảo hoạt. Chúng ta đuổi theo hắn tới đâu rồi. Việc lục soát ở ngoài thành có kết quả gì không?
- Tiểu huynh còn giễu cợt ta.
Từ Vị cười khổ lắc đầu:
- Lão hủ tìm tòi chỉ để làm cho người khác nhìn thôi, nào có kết quả gì chứ?
Hoá ra lão Từ cũng có ý nghĩ giống với ta. Lâm Vãn Vinh nhất thời tăng niềm tin tưởng, cười hì hì nói:
- Càng là làm cho người ta nhìn, lại càng phải chân thật. Ngài chỉ làm trò khỉ cho người khác xem là được rồi.
Tần tiểu thư nghe thế giật mình, sự tình gì vào miệng tướng công cũng thay đổi sắc thái. Từ Vị cười khà khà vài tiếng, cảm khái nói:
- Cũng là tiểu huynh có tầm nhìn rất thoáng. Lần này để cho đối thủ chạy ngay dưới mắt mình, lão hủ thật sự rất không cam lòng, cũng may mà còn có đường vãn hồi.
Làm sao vãn hồi được? Tần Tiên Nhi cố nghe xem Từ Vị ý muốn nói gì thì đã thấy lão liếc mắt nhìn Lâm Tam, rồi cùng cười ha hả, xem ra rất hiểu ý nhau không cần phải nói nữa.
- Tiểu huynh, cậu bắt Cố Bỉnh Ngôn hả?
Sau khi cười một trận, Từ Vị đột nhiên nhớ tới cái gì đó, hơi cau mày một chút, nhỏ giọng hỏi.
Người là do Hứa Chấn bắt, nên không có gì phải giấu lão Từ cả, Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu:
- Bắt thì sao? Cố Bỉnh Ngôn này rất lợi hại hả, đến Từ tiên sinh cũng phải đặc biệt nhắc tới?
Từ Vị gật đầu hít một hơi:
- Tiểu huynh cũng hiểu rất rõ về thân phận Cố Bỉnh Ngôn. Thuở nhỏ hắn là bạn đọc sách của bệ hạ, chính là do tiên hoàng ban cho đó. Tiên hoàng rất yêu quý hắn, nghe nói, còn ban cho hắn miễn tử kim bài…
- Miễn tử kim bài?
Lâm Vãn Vinh nghe thế hơi choáng váng. Mẹ nó, món đồ này quả không tầm thường. Chẳng phải là một đạo bùa hộ thân cứu mạng sao. Chẳng trách họ Cố dám kiêu ngạo như vậy, bị ta móc ra từ trong vườn nào là long bào kim quan rồi cả ngọc tỉ nữa, thế mà cũng không thấy sợ hãi gì cả, còn kêu gào muốn đối phó với ta nữa chứ.