Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Dị thường gì, có cần phải hoảng hốt như vậy không? Rốt cuộc có việc gì xảy ra?
Hứa Chấn sắc mặt kích động thở hổn hển, thanh âm hơi run:
- Mạt… mạt tướng không dám nói.
- Không dám nói?
Lâm Tam ngạc nhiên, ra hiệu cho Tần Tiên Nhi đẩy chiếc xe lăn về phía trước hai bước:
- Hứa tướng quân, ngươi là thành phòng nha môn Tổng binh do Hoàng thượng ngự chỉ thân phong, mọi sự tình lớn nhỏ ở kinh thành, nhất là việc liên quan đến an nguy của kinh kỳ đều do ngươi quản lý, còn có cái gì mà không dám nói chứ?
Hứa Chấn im thin thít, một lúc lâu sau mới mở miệng bẩm báo:
- Đại nhân, mạt tướng chức vụ nhỏ bé không dám nói bừa, hay là mời đại nhân tự mình đến xem qua.
Hắn quay về phía sau phất tay, liền có hai binh sĩ hợp lực bưng một cái khay đến, trong khay có một bộ áo bào lụa mỏng màu vàng, cũng không biết dùng cái gì tạo thành, mềm mại như nước chảy, kim quang sáng ngời. Bộ quần áo này được bọc bằng một tấm sa màu đen, cổ áo dày, ống tay áo nhỏ, hai vai áo có hai con rồng vàng, ở giữa có một cái đai ngọc, trên áo gấm có thêu hình rồng, phượng và nhiều hình khác nữa.
Nhìn kỹ hình kim long thêu trên áo bào, đầu như trâu, thân như rắn, sừng như hươu, mắt giống như tôm, có thế rồng, có vẩy rồng, thân cuộn, đó chính là Long, đủ mọi tư thế khác nhau, khí thế lẫm lẫm quả là bất phàm. Một bộ quần áo nho nhỏ như vậy, nhưng lại cần có hai binh sĩ hợp sức bưng lên, có thể thấy được sự quý trọng đến như thế nào.
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên thốt:
- Ồ! Quả là một bộ quần áo rất đẹp, chắc là bằng vàng, trên đó còn thêu nhiều hình rồng như vậy, trông thật quen mắt…
Hứa Chấn liếc mắt nhìn hắn muốn nói nhưng lại thôi, Lâm Vãn Vinh đột nhiên kêu lên sợ hãi:
- Ta nhớ ra rồi, cái này … đây là long bào mà hoàng đế hay mặc mà...
Mọi người trên toàn trường chẳng có mấy ai chậm hiểu như hắn, thêu rồng vàng vào áo bào thì ngoại trừ hoàng đế còn có ai dám làm chứ? Hứa Chấn gật đầu cất giọng rất nghiêm trọng:
- Bẩm đại nhân, chính là long bào.
- Long bào?
Lâm Vãn Vinh nhíu mày vẻ khó hiểu hỏi:
- Hứa Chấn, long bào này chỉ có Hoàng thượng mới được mặc, ngươi tìm được vật này ở đâu thế?
Hứa Chấn vội vàng ôm quyền:
- Mạt tướng không dám giấu, long bào này được tìm thấy ở dưới gốc cây đại thụ trong hoa viên Vương phủ, được thủ hạ của mạt tướng ngẫu nhiên phát hiện ra, có nhiều người ở trong hoa viên tận mắt chứng kiến.
- Dưới gốc đại thụ trong hoa viên Vương phủ hả?
Lâm Vãn Vinh kỳ quái ủa một tiếng:
- Lạ nhỉ! Vương gia vô duyên vô cớ chôn một cái long bào dưới đó làm gì, sao lão không mặc trên người luôn?
Cố Bỉnh Ngôn nghe thế thần sắc đại biến, vội vàng hét lên:
- Ngươi.. ngươi đừng nói bậy! Long bào này không phải của Vương gia.
- Đương nhiên là ta biết long bào này không phải của Vương gia, nó chỉ có thể thuộc về Hoàng thượng thôi. Ta chỉ thấy lạ, thực tế chỉ có Hoàng thượng mới mặc long bào, làm sao lại bị chôn dưới gốc cây trong hoa viên của phủ Vương gia chứ?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười lẩm bẩm vài câu, rồi chớp mắt hỏi:
- Cố tiên sinh, ông có biết không?
- Đây là có người cố ý tìm cách hãm hại.
Cố Bỉnh Ngôn gầm lên:
- Vương gia không thể làm việc này.
- Vu cáo hãm hại?
Lâm Vãn Vinh cười lạnh:
- Ta cũng hy vọng là như thế! Nhưng ta cảm thấy hơi kỳ quái là làm sao không ai vu khống hãm hại ta giống như vậy? Cố tiên sinh, long bào đào được từ trong Vương phủ, có nhiều người chứng kiến, ngươi có thừa nhận điều đó không?
- Đúng…. Nhưng …
- Chà!
Lâm Vãn Vinh phất tay, ngắt lời gã:
- Cố tiên sinh, việc này vô cùng trọng đại, vấn đề bổn quan đưa ra ông chỉ cần trả lời là đúng hay là không, những việc khác không cần ông xen vào. Hứa tướng quân, mời ngươi an bài một thư ký ghi chép lại hết những lời Cố tiên sinh nói. Khi hỏi xong, mời ông ấy ký tên vào đó.
- Ta không ký!
Cố Bỉnh Ngôn cười lạnh phản bác:
- Rõ ràng ngươi đoạn chương thủ nghĩa, hỗn hào thị thính (trích dẫn một đoạn để gây hiểu lầm). Cố mỗ tuyệt không ký tên vào văn thư đó đâu.
- Không ký hả?
Lâm Vãn Vinh cười, hai tay khua lên nói vẻ độ lượng:
- Không có vấn đề gì cả, dù sao vụ án như vậy bổn quan cũng không thể dính dáng vào. Ta chỉ là vô tình tới hiện trường, mà thôi … À, Vương gia chôn long bào dưới gốc cây để làm gì nhỉ, điều đó làm cho ta suy nghĩ mãi … chẳng lẽ là muốn đùa một chút cho vui? Đúng là phí tiền. Hứa tướng quân, ngươi thấy sao?