Cố Bỉnh Ngôn đã được nghe nói về Lâm Tam tính vốn giảo hoạt mánh khóe, thấy hắn cười rất âm hiểm nhất thời tỉnh táo lại, cười khẩy rồi lạnh lùng phản biện:
- Lâm đại nhân vừa lúc ngươi tới, chắc ngươi cũng biết thành phòng Tổng binh Hứa Chấn chứ? Hắn dám tự tiện xâm nhập Vương phủ, xông thẳng vào bên trong, Cố mỗ hoài nghi hắn có dụng tâm khác, đang muốn giao cho binh bộ tra xét.
Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn Hứa Chấn, cười hỏi:
- Tiên sinh nói là vị Hứa tướng quân này hả? Biết chứ … biết chứ … chúng ta chiến đấu với nhau ở chiến trường mà.
- Chỉ sợ không đơn giản chỉ là chiến đấu với nhau như thế.
Cố Bỉnh Ngôn hừ một tiếng trong mũi, cười khinh khỉnh:
- Nếu ta nhớ không lầm, Hứa Chấn - Hứa Tổng binh là một công thần đã theo bên người Lâm đại nhân tiễu trừ Bạch Liên, rồi được Từ Vị đại nhân ở Bộ Hộ báo công lên Hoàng thượng, sau đó hắn cùng nhóm với mấy vị đại tướng thủ hạ của ngươi, ta có nhớ lầm không vậy?
Đến cả chuyện này mà cũng nhớ rõ ràng, Cố Bỉnh Ngôn quả là rất có tâm tư. Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn gã ra vẻ kinh ngạc, cười ha hả:
- Ồ! Thật không? Ai chà! Không nhờ Cố tiên sinh nhắc lại, tiểu đệ suýt đã quên rồi. Lão huynh cũng biết tiểu đệ vốn là người không màng danh lợi, không hề có tâm tư gì với công danh lợi lộc. Cố tiên sinh người lại còn nhớ về tiểu công thuở ban đầu của Lâm Tam, thật sự làm tiểu đệ quả thật xấu hổ quá.
Trong khi hai người nói chuyện, song phương vẫn tiếp tục giằng co nhau rất mãnh liệt. Đám tráng hán phía sau Cố Bỉnh Ngôn cầm đao kiếm lập lòe, âm thầm di động bước về phía trước, Hứa Chấn cũng không phải kẻ mơ ngủ, liền khoát tay một cái, một đội tướng sĩ thần kỵ doanh cũng lập tức tiến lên, cung nỏ trong tay phát ra ám quang âm trầm, chĩa thẳng vào mặt đối phương.
Thấy Lâm Tam ngôn từ sắc bén, Cố Bỉnh Ngôn cười lạnh lùng rồi cất lớn giọng:
- Lâm đại nhân, hôm nay không nên đàm luận về mấy chiến công cũ như vậy. Đây là Thành Vương phủ đệ do chính tiên hoàng ngự tứ, là chỗ ở của long tử hoàng tôn, địa vị rất được tôn sùng? Lâm đại nhân không chỉ dung túng thủ hạ binh sĩ đang đêm xâm nhập Vương phủ, xông vào bên trong, lại còn động thủ đánh người, dung túng cho người phóng hỏa hành hung, ngươi rốt cuộc muốn làm gì đây? Hôm nay nếu không nói cho rõ ràng, mặc kệ ngươi có thân phận gì Cố mỗ chắc chắn sẽ tố cáo ngươi tới Kim loan điện, cầu Hoàng thượng chủ trì công đạo.
Cố Bỉnh Ngôn này cũng thật là ngoa ngoắt, chỉ cần nói mấy câu là đã tố cáo Lâm Tam mấy tội lớn như phóng hỏa, hành hung, người nào có lá gan nhỏ một chút, chỉ sợ sớm đã bị hắn dọa cho sun cả vòi rồi.
- Tố cáo ta?
Trên mặt Lâm Vãn Vinh tràn đầy thần sắc vô tội. Vội xua hai tay:
- Cố tiên sinh, người tố cáo tiểu đệ cái gì? Dung túng thủ hạ, đang đêm xâm nhập Vương phủ? Việc này, dường như nói không thông lắm thì phải.
- Sao lại không thông? Chẳng lẽ Hứa Chấn không phải thủ hạ ngươi?
Cố Bỉnh Ngôn phất tay áo tức giận hừ lạnh, thần thái rất giận dữ.
Lâm Vãn Vinh cười bỉ ổi, thừa nhận:
- Hứa Chấn đúng là thủ hạ tiểu đệ … Ồ! Không đúng lắm, phải nói rằng hắn đã từng là thủ hạ của tiểu đệ. Cố tiên sinh đã hiểu rõ mọi việc của Lâm Tam như thế, hẳn là cũng biết rõ điều đó mà. Tiểu đệ bây giờ cho dù là Phó thị lang của Lại bộ, cũng chỉ là một hư hàm nho nhỏ thôi.
Còn Hứa tướng quân thì sao? Đã được thăng cấp lên làm Tổng binh thành phòng rồi, hắn là thủ trưởng đấy, ở Binh bộ cũng đã là một đại nhân vật, đâu có quan hệ gì với tiểu đệ. Người nói hắn là bộ hạ của tiểu đệ, vậy thật sự là đề cao tiểu đệ quá. Về phần tội danh dung túng thủ hạ, đêm nhập Vương phủ thì… Ai chà! Tiểu đệ lá gan nhỏ lắm, Cố tiên sinh cũng đừng hù dọa nữa.
Hắn nói liến thoắng, chỉ vài lời ba hoa đã giũ sạch bách không còn giữ lại một chút nào, làm người khác không còn chỗ có thể bắt bẻ được. Cố Bỉnh Ngôn ngẫm nghĩ một lát, Hứa Chấn đích xác không phải người dưới quyền của Lâm Tam, chỉ bằng điểm này quả thật không thế phán tội danh cho hắn. Trong lòng gã quả thật không cam lòng, vẫn truy cứu tiếp:
- Cho dù Hứa Chấn không phải là người do ngươi phái ra, nhưng dám đánh người trong Vương phủ, thậm chí phóng hỏa hành hung, ngươi giải thích thế nào đây?
- Phóng hỏa hành hung?
Lâm Vãn Vinh sắc mặt hoảng hốt:
- Cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói bậy được đâu. Cố tiên sinh, người nói ta phóng hỏa hành hung, vậy xin hỏi người có tự mắt mình thấy không?
- Việc này …
Cố Bỉnh Ngôn hơi trầm ngâm, hừ hừ đáp:
- Trên đời làm gì có sự tình trùng hợp như vậy, Vương phủ vừa bốc cháy ngươi đã xông vào ngay. Nếu nói chuyện này không có quan hệ gì với ngươi, nói ra ngoài chắc chẳng ai tin phục.