- Muốn đi ngắm hoa trong vườn.
- Ơ! Đại tiểu thư, làm sao lại là nàng được?
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tiêu Ngọc Nhược đang lẳng lặng đứng trước mặt. Nàng vận một bộ quần áo màu vàng nhạt, những đường thắt tinh tế như dương liễu đầu mùa xuân, vóc người đầy đặn mềm mại, lộ ra những đường cong tuyệt vời.
Đại tiểu thư nhìn hắn, cặp mày liễu cong vút, yêu kiều xinh đẹp tuyệt trần, đôi mi thật dài khẽ chớp động, làn môi nhỏ nhắn đỏ tươi như anh đào vừa nở, kiều diễm ẩm ướt, hồng nhuận mê người. Khuôn mặt nàng như được đánh một lớp phấn mỏng, phơn phớt hồng, đẹp như hoa đào tháng ba. Lòng đen, trắng rất phân minh, cặp mắt trong suốt như hồ nước mùa thu, không nhiễm chút bụi trần.
- Sao không thể là ta?
Tiêu Ngọc Nhược hít nhẹ một hơi, dựa vào thân thể hắn, từ từ ngồi lên mép giường, cầm chặt tay hắn:
- Trên người còn đau không?
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Vốn cũng hơi đau, nhưng thấy Đại tiểu thư là cái gì cũng khỏi cả. Nếu Đại tiểu thư chịu bố thí thêm một nụ hôn thơm phức nữa thì còn khỏi nhanh hơn.
Ngày xưa hắn lúc nào cũng thích đùa giỡn với Đại tiểu thư, thế nào cũng dẫn đến việc bị nàng nổi giận mắng cho một trận, thế mà hôm nay lại khác hẳn. Tiêu Ngọc Nhược nhìn hắn ngơ ngác, đột nhiên nàng rơi lệ:
- Tên bại hoại vô sỉ này, đã bị thương thành như vậy rồi mà trong lòng còn còn nổi cơn dâm tặc nữa hả. Ngươi bây giờ vẫn còn sống, nhưng lại lấy hết hồn phách của người khác.
Đại tiểu thư lấy ống tay áo chậm chậm chấm vào khóe mắt, nước mắt rơi xuống càng nhiều hơn. Cũng không biết đang nghĩ tới chuyện thương tâm gì, rồi nàng kêu lên một tiếng, ôm mặt khóc òa lên.
- Đại tiểu thư, đừng khóc mà.
Thấy nước mắt nàng cứ rơi lã chã, hình dáng vô cùng đáng thương, Lâm Vãn Vinh cũng luống cuống, vội nắm bàn tay nhỏ bé của nàng cười dỗ dành:
- Bị thương là ta, bị đau cũng là ta nốt, ta không khóc, ngược lại tại sao Đại tiểu thư lại khóc thế?
Thời gian hắn ở cùng với Tiêu Ngọc Nhược là dài nhất, cũng làm khó dễ nàng nhiều nhất, từ Kim Lăng tới kinh thành, cũng có nhiều lần phân ly rồi tái hợp, trong lòng cũng có những tình cảm rất đặc biệt đối với nàng, cũng có những kỷ niệm khắc sâu. Thích cả tính tình kiên cường của nàng, rồi lại lưu luyến vẻ ôn nhu dịu dàng của nàng.
Tiêu Ngọc Nhược lau nước mắt, nói:
- Ta không rơi lệ. Từ khi quen ngươi ở Kim Lăng, ngươi không ngừng náo loạn và hành hạ ta. Làm ta không có một ngày yên ổn.
- Ta cũng bất an lắm.
Lâm Vãn Vinh cười, gãi gãi vào lòng bàn tay nàng, thần sắc ôn nhu, nhưng giọng vẫn rất chắc chắn:
- Nhưng thời gian bên ngươi ta lại rất vui vẻ.
- Ta, ta cũng rất vui vẻ.
Nghe hắn cất giọng nhỏ nhẹ nói với mình, cùng vẻ dịu dàng trước nay chưa bao giờ gặp qua, Đại tiểu thư vô cùng cảm động, vừa khóc lại cười, bàn tay nhỏ bé nắm lấy cánh tay mạnh khỏe của hắn lắc lắc:
- Tên bại hoại này, ngươi chuyên làm ta rơi nước mắt.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả, bị nàng nhéo một cái. Trong phòng chỉ có hai người, Đại tiểu thư giữ chặt tay hắn, ôn tình êm dịu nhìn hắn, hai người không nói lời nào, cứ như vậy hồi tưởng về thời gian ấm áp ở Kim Lăng, vô cùng yên tĩnh.
- Ngươi có làm gì với mẫu thân không?
Đang muốn chìm trong niềm ngọt ngào với Đại tiểu thư mãi mãi, Lâm Vãn Vinh nhắm mắt lại hưởng thụ vẻ thích thú, chợt nghe nàng cất giọng ghé vào mình thì thầm mấy tiếng.
- Ơ, cái gì?
Lâm Vãn Vinh cả kinh líu lưỡi:
- Đại … Đại tiểu thư … ngươi không thể nói lung tung được đâu, ta trong sạch mà. Ta làm gì với phu nhân chứ?
Cặp mắt xinh đẹp của Tiêu Ngọc Nhược nhìn thẳng vào hắn, đôi mắt tự nhiên long lanh, bàn tay nhỏ bé xoắn vào nhau. Thấy nàng rơm rớm nước mắt, Lâm Vãn Vinh cuống quýt giật bắn cả người. Vừa rồi lão hoàng đế cũng hỏi vậy, bây giờ Đại tiểu thư lại nhắc tới. Chẳng lẽ ta thật có làm một việc thập ác bất xá hay sao? Mẹ kiếp! Làm sao mà ta không nhớ nhỉ.
Lúc ở trong đống đổ nát, quả thật đó là thời gian thuần khiết nhất của hắn khi tới thế giới này, đến cả một chút ý niệm trong đầu cũng chưa từng nghĩ tới, làm sao lại làm việc gì có lỗi với phu nhân? Hắn tự hỏi không thẹn với lương tâm, cũng không biện bác, chỉ lẳng lặng nhìn Tiêu Ngọc Nhược, trong lòng dần dần bình thản.
Đại tiểu thư nhìn hắn chăm chú thật lâu, cuối cùng từ từ thu hồi ánh mắt, thở dài, nức nở: