- Tiểu huynh, theo cậu thì khi nào chúng ta nên động thủ? – Từ Vị cười lớn rồi hỏi.
Lâm Vãn Vinh âm hiểm cười hắc hắc:
- Tự nhiên càng sớm càng tốt, đương nhiên, ta cũng muốn xem Từ tiên sinh chừng nào thì có thể chuẩn bị xong đồ vật. Theo ý của tiểu đệ, tốt nhất là có thể làm nhanh để hắn ứng phó không kịp, như ta vừa được giáo huấn bằng máu. Ngài xem, lần này ta dính thuốc nổ, không hề có một chút chuẩn bị nào cả, hiệu quả… hắc hắc... Con mẹ nó, quả thật là thần kỳ.
Hắn cắn răng, khua tay múa chân, lộ vẻ cừu hận không chỗ phát tiết.
Thấy hắn nói với vẻ “khắc cốt ghi tâm”, lão Từ cũng hiểu tâm tư của hắn. Trêu vào Lâm Tam, cho dù Thành vương có ba đầu sáu tay, cũng sợ khó thoát kiếp nạn. Hai người tinh tế hợp kế một lúc, cần chuẩn bị những thứ gì đó đều do Từ Vị một tay phụ trách. Lão nhân này làm việc quả là vô cùng cẩn thận, Lâm Vãn Vinh cũng rất yên tâm.
- Còn có một chuyện…
Tới cuối cùng, Từ Vị nháy mắt, thần bí nói:
- Tiểu huynh, sự tình cậu bị thương, có muốn nói cho Chỉ nhi không?
- Sao thế? Từ tiểu thư còn chưa biết chuyện của ta hả?
Lâm Vãn Vinh hơi giật mình, Từ gia ở cách vách, chuyện tày trời xảy ra bên này, ở bên kia làm sao lại không biết?
Từ Vị lắc đầu, cười khổ nói:
- Lý Thái đại quân sắp xuất phát rồi, Chỉ nhi mấy ngày trước đã nhập quân trung, đang thương thảo kế sách với thượng tướng quân, một mạch chưa trở về. Vừa rồi phái người đi mời Lý Thái, ta cũng đặc ý dặn dò, tạm thời đừng nói chuyện của cậu cho Chỉ nhi biết. Con nhỏ này, khổ sở nhiều năm rồi, thật vất vả mới có được ý trung nhân, rồi lại đột nhiên xuất sự, ta sợ nó không chịu nổi…ủa, Lâm tiểu huynh, mắt cậu bị sao thế? Làm gì mà nháy nháy liên tục như thế!
Lão nhân này, đến cả cái nháy mắt của ta mà cũng không hiểu? Không biết bên cạnh có một cái hũ dấm sao, lần này bị lão hại chết rồi! Hắn vội vàng ho khan hai tiếng, còn chưa kịp nói gì, Tần Tiên Nhi đã hừ một tiếng, cướp lời nói:
- Từ đại nhân, lệnh thiên kim làm sao? Cái gì ý trung nhân. Cái gì không chịu nổi, có liên quan gì với tướng công ta?
- Việc này… việc này…
Từ Vị lắp bắp hai tiếng, mặt đỏ lên. Da mặt lão cũng khá dày mà cũng lúng túng trước Nghê Thường công chúa.
- Đừng hiểu lầm, ngàn vạn lần đừng hiểu lầm.
Thấy hũ dấm biến sắc mặt, Lâm Vãn Vinh bật cười nói:
- Tiên Nhi, nàng cũng nghe qua tên của Từ tiểu thư rồi chứ? Nàng ta thông hiểu vật lí, sở trường mưu lược, là bộ não của đại quân chống Hồ, đúng lúc lão công của nàng lại thông minh tài trí, lại không màng danh lợi. Từ tiểu thư có mời ta làm tham quân, cùng nhau Bắc thượng kháng Hồ, do đó Từ tiên sinh mới nói nàng nhìn trúng ta, ý là coi trọng đó. Nàng nghĩ xem, nếu một có nhân tài tuổi trẻ như ta mà xuất sự, vậy chẳng phải là một đại tổn thất hay sao. Do đó mới nói là trong lòng Từ tiểu thư khó có thể thừa nhận. Từ tiên sinh, có phải ngài có ý này không?
- A, phải phải!
Lần này lấp liếm được, lão Từ vội vàng gật đầu, trộm giơ ngón cái về phía Lâm Tam.
- Ta hiểu lầm hả?
Tần Tiên Nhi cười tươi như hoa, hì hì nói:
- Ta chỉ tùy tiện hỏi một câu, vậy mà làm tướng công phải vội vã giải thích mãi, nếu để cho người không hiểu chuyện nghe được, còn tưởng rằng chàng có tư tình gì đó với Từ tiểu thư nữa.
- Không được nói lung tung a.
Lâm Vãn Vinh vội vàng chính sắc, nghiêm chỉnh vô cùng nói:
- Nói với ta thì không sao cả, nhưng Từ tiểu thư là con gái nhà lành, truyền ra ngoài sẽ hủy hoại thanh danh nàng đó. Từ tiên sinh, Tiên Nhi nói đùa thôi, ngài đừng để ý nhé.
Đúng là da mặt tiểu tử này quá dày, lão Từ cũng không còn biện pháp nào khác. Chỉ biết than khổ một tiếng, ngộ nhân bất thục, ngộ nhân bất thục a!*
Nói thêm vài câu chuyện phiếm nữa, Từ Vị thấy hắn không làm sao, lại nhân có chuyện quan trọng, liền đứng dậy cáo từ. Vừa tiễn lão ra cửa, đã thấy Lạc Ngưng vội vàng đi vào, gấp giọng nói:
- Đại ca, hoàng thượng tới!
- Phụ hoàng đến rồi?
Tần Tiên Nhi kinh hỉ nhảy lên, giữ chặt tay Lâm Vãn Vinh:
- Tướng công, có phụ hoàng làm chủ, chàng đừng sợ gì. Là ai đã hại huynh, ta bắt hắn phải trả gấp trăm lần.
Nghe nói hoàng đế đích thân tới, Lâm Vãn Vinh mừng rỡ, thật không hổ là lão trượng. Ba ngày đã tới thăm cô gia (con rể), tình ý này quả là xúc động, so với cha ruột cũng chẳng kém bao nhiêu.
- Mau mời vào, mau mời vào!
Hắn vội vàng phất tay, nhưng nghĩ lại lễ tiết thì tựa như có vấn đề, vội sửa lời: