Phải đi? Lâm Vãn Vinh sửng sốt một lúc lâu:
- Đi đâu?
Nhị tiểu thư vẻ mặt ảm đạm, cúi đầu nói:
- Mẫu thân phải về Kim Lăng rồi, tỷ tỷ vẫn đang khuyên, nhưng cho dù chúng ta nói đến rách cả miệng, mẫu thân cũng vẫn kiên định.
- Về Kim Lăng làm gì?
Lâm Vãn Vinh cựa mình muốn ngồi dậy, rồi ối chà một tiếng, đùi vô cùng đau đớn. Tiên Nhi và Thanh Tuyền vội ấn hắn nằm xuống. Tiêu tiểu thư ôn nhu nói:
- Bị thương nặng như thế, chàng còn lộn xộn? Cứ nằm nghe Ngọc Sương muội muội nói chuyện đi, phu nhân nóng lòng muốn đi, chắc phải có lý do chứ.
- Đúng đó.
Lâm Vãn Vinh cắn răng nhịn đau nói:
- Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư đều ở kinh đô, phu nhân ở đây cũng vui vẻ khoái hoạt, còn về Kim Lăng làm gì? Lại còn không có ai nói chuyện với bà, chỉ một người sẽ rất cô đơn.
Ngọc Sương “ừm” một tiếng, vẻ mặt đau khổ:
- Ta cùng với tỷ tỷ cũng khuyên như thế, nhưng mẫu thân nói, cội rễ của Tiêu gia chúng ta là ở Kim Lăng, kinh thành cho dù tốt hơn, nhưng không phải là chỗ người ở lâu. Mẫu thân nói tới đây cũng lâu rồi, cũng đã tới lúc phải trở về. Đêm qua người thức cả đêm nói chuyện với Quách biểu ca, dặn dò huynh ấy mọi việc ở kinh thành, bàn bạc công việc về mấy cửa hàng ở kinh đô.
Gốc rễ ở Kim Lăng, kinh thành cho dù tốt hơn, nhưng cũng không phải chỗ bà ở lâu? Lâm Vãn Vinh nhìn nhìn mấy cô gái bên mình, Xảo Xảo, Tiên Nhi, Thanh Tuyền, Nhị tiểu thư, người nào không phải đến từ Kim Lăng. Phu nhân thành gia lập nghiệp ở đó, sinh sống nhiều năm, có ý này thì cũng bình thường thôi. Chỉ là vì sao hết lần này tới lần khác bà lại bỏ đi vào lúc mọi việc đang nháo nhào nhất thế này chứ? Bây giờ Tiêu gia đang gặp đại nạn ở kinh thành, chính là lúc cần bà nhất cơ mà.
Tiêu phu nhân không phải là người không biết tình lý. Bà muốn về Kim Lăng vào lúc này, nhất định là có lý do của mình, Lâm Vãn Vinh suy nghĩ một lúc lâu, rồi tự an ủi mình như thế.
Nhị tiểu thư đặt kê thang sang một bên, cầm tay hắn, nhẹ giọng nói nghẹn ngào:
- Mẫu thân nói, lần này chàng bị thương nặng, đó là vì người tự ý đi đã làm hại chàng. Mẫu thân rất áy náy trong lòng, không có mặt mũi nào gặp chàng, nên nhất định phải về Kim Lăng. Người xấu, ta thấy từ khi thoát chết, trong lòng mẫu thân có rất nhiều nỗi khổ, chỉ là người không muốn nói ra với ta và tỷ tỷ thôi. Chàng là người mẫu thân coi trọng nhất, xin chàng đi khuyên người đi, bảo người ở lại kinh đô cùng với chúng ta, được không?
Ta đi khuyên á? Lâm Vãn Vinh cười khổ. Hắn hiểu quá rõ tính cách của phu nhân, chấp nhất cương liệt, so với Tiêu Ngọc Nhược còn chấp nhất hơn ba phần, quyết định việc gì, chỉ sợ không ai có thể thay đổi được.
- Tướng công. Chàng thử đi.
Tần Tiên Nhi ở cùng Tiêu phu nhân vài ngày, cảm tình sâu nặng, nên cũng không nỡ rời xa bà.
Lâm Vãn Vinh thở dài, bất lực nói:
- Thử thì có thể thử, chỉ sợ tác dụng không lớn. Nếu phu nhân đã kiên quyết thì ta cũng phải kính bà ba phần.
Vậy ngày thường chàng bất kính với bà hả? Tỷ tỷ muội muội trong phòng nghe hắn nói chuyện thú vị, không khí nặng nề cũng tan đi rất nhiều.
- Xảo Xảo, nàng giúp ta. Ta đến gặp phu nhân một chút. Nếu để chậm một chút, chỉ sợ khi ta khỏi hẳn thì đã muộn rồi.
Lâm Vãn Vinh ngẫm nghĩ rồi nói.
Vài nữ tử trong phòng giật bắn cả người, Tiêu tiểu thư mắng một tiếng:
- Hình dáng chàng lúc này làm sao có thể xuất hành? Tiêu gia phu nhân không phải là người tuyệt tình, khi bà phải về Kim Lăng, nhất định sẽ đến tạm biệt chàng mà.
- Đúng đó.
Thấy hắn nóng lòng như thế, Ngọc Sương cũng đau lòng, vội hỏi:
- Lúc này mẫu thân đang trong bếp, cũng không phải lúc nói chuyện. Đợi người làm xong, rảnh rỗi sẽ đến thăm chàng.
Bị thương đúng là phiền toái, chẳng làm được việc gì cả. Lâm Vãn Vinh than một tiếng, chưa kịp nói chuyện, đã nghe truyền đến một tiếng kêu khóc thê thảm:
- Lâm tiểu huynh ơi là Lâm tiểu huynh, mấy ngày trước còn cùng cậu nói chuyện uống rượu, làm sao cậu có thể đi nhanh như vậy…
Thanh âm nghẹn ngào, khóc than thê thảm vô cùng:
-… nhân sinh tri kỷ khó tìm, cậu bỏ ta lại một mình, tự mình bay đi với gió trời! Sao cậu lại ác như thế? Lâm tiểu huynh, cậu mau trở về đi, ta đau khổ lắm.
Rồi phịch một tiếng, nghe thanh âm như có vật nặng rơi xuống đất, tiếp theo nghe thanh âm bi thảm của Tứ Đức vang lên:
- Từ đại nhân, ngài làm sao thế, ngài làm sao thế? Xin bớt đau buồn. Người đâu, mau tới, Từ đại nhân ngất rồi. Tam ca ơi, huynh làm sao lại đi như vậy…
Lâm Vãn Vinh nghe thế nổi da gà khắp người. Mẹ kiếp, cái tên này, giả vờ cũng phải chuyên nghiệp một chút, đừng có quá đáng chứ. Phải có kèn có trống, áo sô hiếu phục phải mặc vào, bằng không làm sao mọi người ở kinh thành biết được ta đã chết?