- Cái gì?
Ngưng Nhi kinh hô, đưa bàn tay xinh xắn lên bịt miệng hắn:
- Đại ca, đừng suy nghĩ nhiều, chúng ta vẫn còn đang sống mà.
- Không phải suy nghĩ linh tinh.
Thấy sắc mặt trắng bệch, hình dáng khẩn trương của Lạc Ngưng, Lâm Vãn Vinh rất cảm động trong lòng, vội cầm lấy bàn tay băng giá của nàng an ủi:
- Muội yên tâm, lão công ta chưa sống tới một trăm tám mươi tuổi sẽ tuyệt đối không chết đâu.
Lạc Ngưng ngả đầu vào ngực hắn, buồn bã nói:
- Sống đến một trăm tám mươi tuổi cũng không cho chết. Muội cùng với tỷ tỷ, Xảo Xảo đời đời kiếp kiếp làm thê tử của huynh, vĩnh viễn không chia lìa.
Nghe những lời ấm lòng này, Lâm Vãn Vinh nhè nhẹ vỗ vai nàng, cảm thụ sự chí tình của nàng.
Tiêu Thanh Tuyền suy tư một lát, ôn nhu hỏi:
- Lâm lang, chàng muốn dẫn dụ kẻ chủ mưu hiện thân phải không?
- Hiện thân hay không thì bây giờ ta không thể phán đoán được,
Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng:
- Hai ngày nay ta gặp chuyện, e là lão Từ bên kia cũng rối loạn rồi, chỉ mong lão đủ nhìn xa trông rộng, có thể đương đầu với người sau lưng đó. Thanh Tuyền, nàng tìm một người thông minh nhanh nhẹn sang chỗ Từ Vị báo tin, người này phải biết diễn kịch một chút mới được. Tên đó dám an bài quỷ kế với ta, nếu ta không đáp lễ thì có lỗi với hắn rồi, hắc hắc.
Tiêu Thanh Tuyền vốn thông minh vô cùng, nghe hắn ậm ờ như thế, khẽ gật đầu, nghĩ tới nghĩ lui. Những hạ nhân, nha hoàn trong phủ đều do trong cung phái tới, không tìm thấy một người nào thông minh linh hoạt.
Lạc Ngưng ngẫm nghĩ rồi cười nói:
- Trong nhà chúng ta sợ không tìm ra người thông minh nhanh nhẹn để làm việc như vậy đâu, nhưng muội thấy Tiêu gia có hai người. Hôm qua Tiêu Đại tiểu thư phái một gia đinh tên là Tứ Đức đem thuốc tới cho đại ca, xem ra làm việc rất chu đáo. Muội thấy cử chỉ điệu bộ của hắn tựa hồ đã được đại ca giáo dục rất nhiều, gian hoạt quỷ trá như con lươn ấy.
Tiêu tiểu thư nghe Ngưng Nhi nói thú vị như thế bèn cười thầm, Lâm Vãn Vinh cũng vui vẻ hỏi:
- Tứ Đức cũng ở đây hả? Tiểu tử này làm việc có phong phạm của ta. Để hắn đi được đấy.
- Tự nhiên là đang ở nhà chúng ta rồi.
Ngưng Nhi cười duyên đáp:
- Phòng ốc nhà cửa ở Tiêu gia đã sụp đổ toàn bộ, tổn thất trầm trọng, bây giờ đến cả một chỗ để đặt chân cũng không có. Tỷ tỷ đã đưa toàn bộ các nàng đến ở nhà chúng ta. Nhị vị tiểu thư, Tiêu gia phu nhân, tất cả đều đến đây, bây giờ trong nhà này náo nhiệt lắm.
Cũng là Thanh Tuyền hiểu việc, Lâm Vãn Vinh nghe thế rất cảm động, nắm chặt tay Tiêu tiểu thư, lộ vẻ rất chân tình:
- Thanh Tuyền, cám ơn nàng!
- Việc nhỏ như thế mà cảm ơn gì. Chàng xem thiếp là ngoại nhân sao?
Tiêu tiểu thư cười khẽ, nửa giận nửa đùa:
- Chàng đã chiếm tiện nghi của tiểu thư Tiêu gia người ta, cũng được Tiêu phu nhân cho phép. Lâm Tiêu hai nhà vốn rất là thân mật. Thiếp vốn chuẩn bị vài ngày nữa sẽ tự mình đến nhà cầu hôn nhị vị tiểu thư, chưa từng nghĩ đến việc nửa đường xảy ra việc này. Tuy trì hoãn chút chút, nhưng lại thành cơ hội hai nhà hợp một, cũng xem như một việc tốt. Thiếp đã gặp hai vị tiểu thư Tiêu gia rồi. Đại tiểu thư xinh đẹp kiên cường, gặp việc bất loạn, Nhị tiểu thư thiên chân hoạt bát, ôn nhu động lòng người, là người không cầu tư lợi. Làm tỷ muội với các nàng quả là rất thích hợp.
- Đương nhiên… đương nhiên.
Được Thanh Tuyền cho phép, mĩ sự chắc chắn sẽ thành, Lâm Vãn Vinh gật đầu như giã gạo, trong lòng vui mừng hớn hở. Chỉ là Thanh Tuyền nói loại người không cầu tư lợi, xem ra không phải ám chỉ Tiên Nhi chứ nhỉ?
Lâm Vãn Vinh trong người có nhiều chỗ bị thương, bây giờ bất kỳ chỗ nào cũng được băng bó dày đặc, Thanh Tuyền lại có thai rất lớn, hành động không tiện, chỉ có Lạc tiểu thư mới có thể đi an bài công việc.
Lạc Ngưng thấy đại ca không việc gì, tâm tình vui vẻ vô cùng, duyên dáng cười khanh khách rồi ra ngoài. Không bao lâu sau đã nghe ngoài cửa vang lên tiếng bước chân loạt xoạt:
- Tướng công, tướng công, chàng tỉnh rồi hả?!
Vừa nghe thanh âm này, lập tức mặt Tiêu tiểu thư đỏ bừng, nàng cố ngồi dậy, còn chưa kịp mặt lại áo ngoài, cửa phòng đã bị đẩy ra đánh két, Tần Tiên Nhi đã chạy ùa vào.
- Muội muội, muội đến rồi à.
Tiêu Thanh Tuyền dịu dàng hỏi.
Liếc mắt thấy Tiêu tiểu thư quần áo xốc xếch ngồi bên giường, mặt đỏ ửng như trát phấn, Tần Tiên Nhi nhịn không được hừ một tiếng, làm như không nhìn thấy, cố tránh xa nàng, ra vẻ rất mừng rỡ lao tới bên giường:
- Tướng công, chàng sao rồi?