(Ngã Tử Liễu)
Thân thể yêu kiều mềm mại của nàng lao vào lòng Quách Quân Di và Lâm Tam, ba người ôm chặt lấy nhau, cảm giác ấm áp lập tức lan tỏa khắp người.
- Ngọc Sương...
Tiêu phu nhân hô lên, ôm chặt lấy cô con gái, nước mắt chảy như suối. Nhị tiểu thư một tay ôm Lâm Tam, một tay đỡ lấy mẫu thân, khóc nấc không thành tiếng, cảnh tượng vô cùng xúc động.
Thân Lâm Vãn Vinh đầy vết thương, bị nàng ôm chặt lấy nên cả người không chỗ nào không đau, thấy hai người khóc vô cùng lâm li, hắn không nhịn được cười mếu:
- Nhị tiểu thư, đợi chút nữa hãy thong thả nói chuyện, ta muốn được ngủ.
Hắn vừa nói xong, lập tức Tiêu phu nhân sực nhớ lại, vội vàng lau nước mắt dặn:
- Ngọc Sương, mau lên, hắn bị trọng thương, chớ đè lên người hắn!
Nhị tiểu thư Ừm một tiếng, ngẩng đầu lên bối rối, chỉ thấy Tiêu phu nhân cơ hồ dán vào lòng Lâm Tam, trên người hai người đầy vết máu làm nàng sợ tái mặt. Bên kia Tần Tiên Nhi cũng chạy vội tới, thấy hình dáng Lâm Vãn Vinh, kinh hô một tiếng rồi ôm chầm lấy hắn:
- Tướng công, tướng công, chàng như thế nào rồi?
Lâm Vãn Vinh nhìn thấy nàng, cố hết sức lắc lắc đầu, tinh thần và sức lực đã hoàn toàn cạn kiệt làm cho hắn không còn trụ được nữa, cảm giác mềm mại thư thái làm tinh thần hắn hoàn toàn buông lỏng. Hắn vội vội vàng vàng hít vài hơi, ý thức trở nên mơ hồ, trước mắt một khoảng mông lung, lẩm bẩm nói:
- Tiên Nhi, cứu phu nhân trước, thân thể bà yếu lắm, sợ không chịu được.
Tần Tiên Nhi rưng rưng đáp ứng, rồi buông hắn ra dùng sức nâng lấy Tiêu phu nhân, vội vàng chạy đi. Quách Quân Di quay đầu lại đưa mắt nhìn hắn, chỉ thấy Lâm Tam vẻ mặt suy yếu mỏi mệt, miệng vẫn nở nụ cười với nàng.
- Đại ca...
Ngưng Nhi, Xảo Xảo cũng ập tới như gió, Tiêu Ngọc Nhược đỡ Tiêu Thanh Tuyền đi theo phía sau hai người, lệ quang ngập đôi mắt huyền.
- Các ngươi cũng đến rồi à?!
Hắn cố mở miệng mỉm cười, liếm liếm làn môi trắng bệch, thanh âm yếu ớt như có như không. Nhìn mấy khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt như hoa tựa ngọc đó, rốt cuộc hắn không gượng được nữa, chìm vào hôn mê trong tay Nhị tiểu thư...
- Tiểu đệ đệ, ngươi làm sao thế, sao mấy ngày nay không tới tìm ta?
An Bích Như mềm như bún, cười nhẹ đi về phía hắn, vóc người thành thục nở nang hấp dẫn, uốn lượn như sóng biển dập dờn. Nàng mỉm cười áp hai má vào ngực hắn, giọng nói trong trẻo, tựa như tiếng ngọc chạm nhau, kết hợp với dung nhan kiều mỵ tạo thành một loại cảm giác u oán nói không nên lời .
- An tỷ tỷ!
Lâm Vãn Vinh mừng như điên, giơ tay ôm chặt lấy đôi tay nhỏ bé của nàng:
- Sao tỷ tỷ cũng đến đây vậy?!
- Ngươi đúng là một tên tiểu tử không có lương tâm.
An hồ ly như đang giận mà tựa như đang buồn, dùng ngón tay ngọc thanh tú điểm nhẹ vào trán hắn, sẵng giọng:
- Ngươi không tới tìm ta, chẳng lẽ còn không cho ta tới tìm ngươi sao? Cẩn thận không ta nói với Tiên Nhi, nói ngươi khi dễ sư phó của nàng, phải nói là vô cùng khi dễ, làm người ta đau lòng mãi!
Nghe thế Lâm Vãn Vinh trong lòng vô cùng ấm áp, vươn tay ôm lấy nàng vào ngực, cười hắc hắc:
- Nghe tỷ tỷ nói kìa! Dù ta có phải khi dễ cả thiên hạ, cũng không dám khi dễ tỷ tỷ đâu.
- Thật không?
An Bích Như duyên dáng cười khanh khách, kiều mỵ liếc mắt:
- Vậy ngươi cũng có thể khi dễ sư tỷ ta chứ?! Ngươi đừng quên, nàng là sư phó của Thanh Tuyền đó!
Tiên tử tỷ tỷ? Lâm Vãn Vinh sửng sốt một chút, khuôn mặt kiều mỵ của An Bích Như trong phút chốc biến thành khuôn mặt tuyệt mỹ của Ninh Vũ Tích. Ninh tiên tử đang mỉm cười, mặt đẹp lạnh như sương:
- Tiểu tặc, ngươi đã quên ta rồi sao, sao còn chưa tới đưa ta xuống núi?!
- Vũ Tích...
Hắn ngơ ngác gọi, giữ chặt tay nàng:
- Tỷ tỷ chờ ta, ta lập tức sẽ đi ngay!!
- Thật không?
Vẻ mặt Ninh Vũ Tích bỗng chuyển thành băng giá, buồn bã nói:
- Ngươi cũng nói chuyện như vậy với An sư muội sao. Một nam nhân vô cùng bạc hạnh, bạc tình như thế, xem như ta nhìn lầm ngươi rồi.
Khóe miệng nàng xuất hiện nụ cười buồn bã xa xăm, quay người bỏ đi, đai lưng phiêu lãng phấp phới, tựa như nàng tiên đang bay đi.
- Tiên tử tỷ tỷ...
Lâm Vãn Vinh kinh hãi kêu lớn một tiếng, cố vươn tay chụp lấy tay áo nàng, nhưng lại chỉ có thể chụp vào không khí.
Một thanh âm mềm mại vang lên bên tai hắn:
- Lâm lang, Lâm lang, sao vậy?! Chàng gặp ác mộng à?!
Lâm Vãn Vinh từ từ mở hai mắt, gương mặt diễm lệ như tiên của Tiêu Thanh Tuyền xuất hiện. Nàng trông có vẻ xuống sắc, hai mắt sưng đỏ, có vẻ rất tiều tụy. Thế nhưng vẻ u buồn lại không tổn hao gì đến dung nhan có một không hai thiên hạ của nàng, pha thêm vài phần khí chất đau đớn đáng thương càng khiến người ta thêm yêu mến.