Ngươi nói ai đến rồi?
Lâm Vãn Vinh nghe thế thì cảm thấy mơ hồ, chẳng lẽ trùng hợp như vậy sao, công việc bí mật của lão họ Từ xem ra lộ hết cả rồi? Mình muốn giám thị người khác, sợ là sớm đã bị người khác giám thị rồi.
Từ Vị cũng kinh hãi:
- Thành Vương đến hả? Làm sao như vậy được? Hắn không thể biết chúng ta ở đây. Cao Tù, ngươi đừng hấp tấp, từ từ rồi nói.
Cao Tù phun nước bọt, uể oải báo:
- Ty chức cũng không biết là chuyện gì. Cửa Thành Vương phủ đột nhiên mở ra, Vương gia mang theo hơn mười người đi thẳng đến chỗ này, huynh đệ cảnh giới bên ngoài vừa mới đưa tin, thì cả nhóm Vương gia đã tới đầu hẻm rồi, cứ thế mà tiến thẳng vào đây.
- Hắn đến thật rồi sao?!
Từ Vị vuốt nhẹ bộ râu, trầm mặc một lúc lâu, nhìn Lâm Vãn Vinh hỏi:
- Lâm tiểu huynh, ngươi xem chúng ta thất thố ở đâu nhỉ?
Lão Từ này thật là rất giảo hoạt, gặp chuyện mắc mứu là hất ngay củ khoai nóng sang cho ta. Lâm Vãn Vinh bất mãn há miệng cười hắc hắc một tiếng:
- Cao đại ca, huynh xác định chắc chứ, Thành Vương chỉ dẫn theo hơn mười người tới đây?
Cao Tù liên tục gật đầu:
- Xác định, thập phần đích xác. Hẻm này rất nhỏ, có đem nhiều người cũng chỉ có thể từng nhóm một đi vào, hắn đưa nhiều nhân mã theo cũng vô dụng.
À ra thế, Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, lại hỏi:
- Cao đại ca, ta muốn biết chúng ta có bao nhiêu nhãn tuyến chung quanh Vương phủ?
- Không phải một trăm, thì cũng phải tám mươi, đều là hảo thủ trong cung. Nếu thực sự có chuyện, chúng ta tuyệt không chịu thiệt thòi đâu.
Cao Tù tự tin đáp, hắn là thống lĩnh thị vệ hoàng cung nội viện, tự nhiên biết rất rõ thân thủ của thủ hạ huynh đệ .
- Thế thì lạ quá!
Lâm Vãn Vinh đi lại vài bước, không nhanh cũng không chậm cười nói:
- Nói về tình thế, chúng ta đang ở chỗ tối, họ ở chỗ sáng. Nói về nhân thủ, chung quanh hẻm này, chúng ta có một trăm người. Hắn chỉ đem tới hơn mười, đánh nhau thì họ cũng không phải là đối thủ. Vậy hắn chủ động tới tìm chúng ta làm gì? Tự mình tìm chuyện phiền phức sao?!
Nghe Lâm huynh đệ phân tích như vậy, Cao Tù cũng tỏ ra buồn bực. Theo lý mà nói, Thành Vương đang ở trong thành phủ vững chắc, đúng ra không nên mạo hiểm như vậy mới phải, rốt cuộc hắn định làm gì?
- Lâm huynh đệ, đối diện vương phủ cũng chỉ có một con hẻm này là lớn nhất, ở đây có hơn mười hộ gia đình. Có phải hắn tới đây để thăm bạn bè không?
Cao Tù suy nghĩ một lúc lâu, tự hỏi tự bàn, thử đưa ra giải thích.
Lão ca này còn muốn tự mình an ủi mình, Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười bảo:
- Cao đại ca, thăm bạn bè thì sao lại đi vào buổi tối? Hơn nữa, hắn là long tôn hoàng tử, cho dù có thăm bà con bạn bè, cũng phải là người khác đi tới bái phỏng hắn, chứ không thể có việc hắn đi thăm hỏi người khác.
Có đạo lý. Cao Tù nghe xong liên tục gật đầu, Từ Vị vuốt râu hỏi:
- Chẳng lẽ là hắn phát hiện ra hành tung chúng ta? Lão hủ cũng có chút tự tin, mạng lưới quan sát chung quanh đều là do ta tự mình bố trí, nhân thủ cực kỳ tinh nhuệ, tuyệt không để lộ phong thanh. Đến cả lão hủ tới trạch viện này cũng phải hóa trang mà đến, không ai nhận ra được, xem ra không có khả năng họ phát hiện được nơi này.
- Chưa lộ đâu,
Lâm Vãn Vinh lắc đầu:
- Nếu thật sự là trạch viện này đã bị bại lộ, hắn sẽ không tự mình xuất hiện đâu.
Từ Vị liên tục gật đầu, những lời này của Lâm tiểu huynh chính là nói đến điểm quan trọng nhất. Nếu thật sự phát hiện ra chỗ này, với địa vị của Thành Vương, tuyệt lão sẽ không sơ xuất ra ngoài. Lão băn khoăn:
- Theo tiểu huynh thấy, rốt cuộc là vì sao mà hắn tới đây?
Đến cả Từ Văn Trường danh vang thiên hạ cũng phải hỏi kế Lâm Tam, Lâm huynh đệ này thật sự là càng ngày càng ghê gớm. Cao Tù bội phục sát đất, vội vàng vểnh tai lắng nghe.
- Theo ta đoán, hắn tới để thị uy thôi.
Lâm Vãn Vinh nói nhè nhẹ.
- Thị uy?
Cao Tù và Từ Vị đồng thời kinh hãi.
- Đúng, chính là thị uy.
Lâm Vãn Vinh thần sắc nghiêm túc, thở dài:
- Từ tiên sinh, ngươi làm quan trong triều lâu năm, chẳng hiểu rõ lòng người rất đa đoan. Hoàng Thượng gần đây có khá nhiều hành động trong triều, tuy là vô thanh vô tức âm thầm tiến hành, nhưng cả đám gian thần đều cũng đang âm thầm chuẩn bị. Thành Vương lắm tai mắt như vậy, làm sao mà hắn chẳng biết chứ?
Từ Vị gật đầu nói:
- Trong lòng hắn chắc chắn phải rõ ràng hơn bất luận kẻ nào khác. Nhưng với vị thế của Vương gia, tuyệt sẽ không dễ dàng biểu lộ ra ngoài.
- Đúng thế.
Lâm Vãn Vinh vỗ tay nói: