Cao Tù ở ngoài cửa chờ đã rất lâu, thấy Lâm Vãn Vinh hưng phấn bước ra, rồi nhìn trên trán hắn, nhất thời cả kinh:
- Lâm huynh đệ, ngươi bị sao vậy? Có phải là trong phủ có thích khách không, ngươi làm sao mà bị trọng thương như thế?
Mới vừa rồi cao hứng quá, không nghĩ tới việc này, Cao Tù không nói thế mới nhắc hắn nhớ ra. Lâm Vãn Vinh cảm thấy một cơn đau nhức từ trán, đưa tay sờ, cảm thấy một cục sưng lên mềm mềm to đùng.
Hắn nhe hàm răng chuột nói:
- Không có gì đại sự, chỉ là trong đường từ phủ đi ra đụng phải hòn giả sơn. Cao đại ca, huynh mau giúp ta nhìn một cái, có bị nặng lắm không, có gây tổn hại dung mạo anh tuấn của ta không? Con bà nó, ta toàn dựa vào gương mặt này mà kiếm cơm ăn qua ngày đó.
Cao Tù nghe thế cười ha ha, khoát tay nói:
- Vô phương vô phương, cũng may mà không lan tới miệng ngươi, như vậy không có gì đáng ngại cả, không cản trở ngươi ăn cơm hoặc tán gái.
Nhìn lão tiểu tử này nói thế, ta dùng tiền mua cơm, dụng tâm tán gái, tất cả đều là dựa vào chân công phu, đâu có chỉ múa lưỡi đơn giản thế, Lâm Vãn Vinh trợn mắt, cực kỳ không phục.
Cao Tù lôi từ trong ngực ra đủ thứ, đủ loại bình lớn chai nhỏ, Lâm Vãn Vinh tròn mắt, thấy trong đó chẳng thiếu gì tuyệt thế danh dược như “La hán đại phật côn”, “Thần tiên thoát y sam”, nhất thời vô cùng hâm mộ, thở sượt một cái nói:
- Cao đại ca quả nhiên danh bất hư truyền, hành tẩu giang hồ lại mang theo nhiều linh đan diệu dược như vậy, ta xem huynh dùng mười đời cũng dùng không hết, các hiệp nữ trên giang hồ quả thật là có phúc khí.
Thấy Lâm huynh đệ thần tình dâm tiếu, đểu giả vô cùng, rồi nhớ lần trước trên đường trở về từ Hàng Châu đã kinh nghiệm xử lý Đào công tử, Cao Tù xem ra cũng hơi e ngại hắn, vội vàng thu hồi mấy thứ bảo bối này, hắc hắc cười nói:
- Huynh đệ sao lại nói thế, ta là người như vậy sao? Đối với nữ tử, ta chủ yếu dựa vào bồi dưỡng cảm tình là chính, dược vật là phụ, dược vật là phụ…
Hay cho một câu dược vật là phụ, không thể tưởng tượng lão tiểu tử nhà ngươi lại nói được câu đó, ta làm sao lại kết giao với người bại hoại như vậy chứ, tính cách giống ta phết! Lâm Vãn Vinh cười ha ha, vỗ vai Cao Tù, xem ra gặp được một người bạn tri kỷ.
Cao Tù lục lọi một lúc lâu, cuối cùng tìm ra được một bình thuốc trị thương từ từ bôi cho hắn, cười đểu hỏi:
- Huynh đệ, sự tình tiến hành như thế nào? Nhìn thấy ngươi xuân phong đắc ý, chẳng lẽ đã đắc thủ rồi? Từ tiểu thư nổi danh lãnh mỹ nhân ở kinh trung chúng ta, lại còn thanh cao, vừa có học vấn, thế mà cũng bị huynh đệ ngươi hái lượm được, lão ca xin chúc mừng ngươi!
Lão Cao này quả nhiên là người có thói quen “dược vật là phụ”, không nói có cái nhìn bất chính, mà cứ mở miệng toàn là những những từ thuật ngữ hắc đạo, cái gì đắc thủ lại còn hái lượm nữa, ngươi biến ta trở thành loại nhân vật nào chứ? Ta luôn luôn là người nâng niu hoa cỏ. Chỉ khi hai người hoàn toàn thông cảm, quan trọng nhất chính là tâm linh hòa hợp, thân thể cộng minh, chứ ai đâu mà dùng thuốc. Lâm Vãn Vinh trong lòng khinh bỉ lão Cao một phen, muốn trả lời hắn, nhưng hắn hỏi mình một câu mà mình cũng hơi mê hoặc. Vừa rồi từ khi nói chuyện với Từ tiểu thư, cho tới lúc bị nàng đuổi ra ngoài, tính ra rốt cuộc là thành công hay thất bại nhỉ?
- Huynh đệ, làm sao, rốt cuộc đắc thủ không? Ai nha. Giữa hai chúng ta còn có cái gì khó nói chứ, cứ có sao nói vậy là được!
Cao Tù chớp mắt nhìn hắn, nói vẻ sốt ruột.
Thật sự là phụ sự tín nhiệm của Cao đại ca a, Lâm Vãn Vinh cúi đầu xấu hổ:
- Chưa được!
Chưa được? Thần sắc Cao Tù nhất thời nghiêm túc, nghiêm chỉnh gật đầu nói:
- Từ tiểu thư quả nhiên không hổ là Từ tiểu thư, lại có thể làm cho Lâm Tam huynh đệ ngươi nếm mùi thất bại. Việc này nếu truyền ra ngoài, thanh danh uy vọng của nàng chỉ sợ còn muốn tăng lên nhiều lần. Không được, không thể để cho nàng đắc ý, ta nhất định phải giúp ngươi một tay. Huynh đệ…
Hắn móc trong lòng là một lô một lốc chai lọ, đảo mắt nhìn quanh, thần bí cười hề hề nói:
- Có mấy loại thuốc này, ngươi tự mình chọn đi, toàn bộ tài sản của lão ca coi như toàn bộ ở chỗ này đó. Ngươi có biết cái không. Cái này tên là “liệt nữ ngâm”, là thứ được lưu hành nhiều nhất năm nay đó, những tú bà ở lầu xanh khi thu được những cô nương mới, đều dùng tới cái này đó, một bao cũng có tác dụng bằng với mười ngày trước…