- Thật không?
Lâm Vãn Vinh vô cùng mừng rỡ, ôm chặt lấy thân hình kiều nhuyễn, nhu nhược vô cốt của Tần Tiên Nhi, mặt đầy vẻ hồ nghi:
- Nàng nói mau lên, cách giải như thế nào?
- Thiếp còn lừa chàng sao?!
Tần Tiên Nhi cúi đầu nép vào người hắn, đôi tai đỏ ửng, khuôn mặt nóng bừng, bàn tay vẽ vẽ mấy vòng tròn lên ngực hắn, vạn phần ngượng ngùng nói tiếp:
- Nhưng chàng phải tuân theo điều kiện này, thiếp nói ra phương pháp giải cổ chàng không được trêu thiếp, Tiên Nhi đều là vì tướng công…
- Được, được…
Lâm Vãn Vinh đã nóng bừng cả người, không khống chế được đầu óc, sớm đã không còn đợi được nữa, bàn tay bóp nhẹ vào bộ ngực mềm mại của nàng, cười nhạo:
- Nàng còn không rõ tướng công sao, chỉ cần có thể làm cho tiểu Tiên Nhi đạt được tâm nguyện, phương pháp gì thì lão công ta cũng đều nguyện ý nếm thử.
Hai má Tần Tiên Nhi nóng bừng lên, im lặng một lúc lâu, nàng vẫn ngượng ngùng lắp bắp không dám mở miệng. Lâm Vãn Vinh phải một lần nữa cổ vũ, cuối cùng đôi môi nàng mới hé mở, lấy hết dũng khí, nói nhỏ vài câu vào tai hắn. Vừa dứt lời, mặc kệ hắn có nghe thấy hay không, nàng lại im bặt nép đầu vùi mặt vào ngực hắn, không dám ngẩng đầu nhìn lên, dường như có một dàn trống đang đánh ầm ĩ trong lồng ngực nàng.
Lâm Vãn Vinh a một tiếng, trong mắt tràn đầy vẻ dâm tiếu, mặt lại che giấu bằng vẻ kinh ngạc:
- Tiên Nhi, như vậy cũng được sao? Nàng cũng biết, tướng công ta rất thuần khiết đó, cái loại phương pháp bất bình thường mà nàng vừa nói, trước giờ ta chưa từng nghe nói qua.
Mặt Tần Tiên Nhi đỏ tới mang tai, nàng thẹn thùng đấm hắn một đấm, thanh âm nhỏ như muỗi kêu, vừa thẹn vừa giận:
- Tướng công chọc thiếp, trên người chàng có quyển họa sách đó. Có thứ pháp môn hoan ái gì mà chàng không biết, cũng không biết chàng đã thực hành mấy trăm, mấy ngàn lần rồi, còn dám xưng là lang quân thuần khiết nữa. Thiếp chưa biết gì, chàng lại còn giễu cợt người ta.
Bị Tần Tiên Nhi giở giọng trách móc, da mặt dày cộm của Lâm Vãn Vinh cũng không đỏ lên một chút nào, hắn cười ha ha vuốt ve cái bụng bóng loáng thon thả của nàng, nói khẽ:
- Tiểu bảo bối, biện pháp này là ai nghĩ ra thế, làm sao lại nghĩ ra được một sáng kiến có tính khiêu chiến thế nhỉ? Ta thấy nàng đó đã xem xuân cung họa sách còn nhiều hơn cả ta nữa à nha. Có thời gian, thật tâm ta rất muốn giao lưu thỉnh giáo nàng một phen.
Khuôn mặt Tiên Nhi đỏ hồng hồng, trên mặt như phủ lớp phấn hồng, đôi môi kiều diễm ướt át, một ngón tay nhè nhẹ dí vào trán hắn, hơi sẵng giọng:
- Ngoại trừ sư phó, ai có thể giải cổ được chứ? Người vì hạnh phúc cả đời của chúng ta, không tiếc công suy tưởng, mới nghĩ ra phương pháp cho chàng chiếm tiện nghi như vậy. Thế mà chàng lại vô tâm, còn cười nhạo người nữa.
- À ra thế,
Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu, mặt rất nghiêm chỉnh:
- Tra cứu xuân cung họa sách rất khổ cực, phải chịu sự hành hạ của tâm tình và sinh lý cùng một lúc, ta rất thông cảm.
Vừa nói mắt hắn vừa chuyển động, vươn tay sờ vào đùi ngọc của Tần Tiên Nhi, cười vô cùng dâm tiện:
- Nếu là như thế, tiểu bảo bối, chúng ta càng không thể phụ hảo tâm của An tỷ tỷ được, lão công bây giờ sẽ giúp nàng giải độc nhé?! Ai, đây là một kỹ thuật rất khổ cực, chỉ sợ phải làm tới vài canh giờ.
Tần Tiên Nhi sớm ngượng chín người, nghe tướng công trêu chọc, cả người càng nhũn ra, kêu khẽ một tiếng, hai má dán vào bộ ngực trần của hắn, đôi tay lúng túng không biết để vào đâu.
Lâm Vãn Vinh cười một tiếng, duỗi người dài ra, Tần Tiên Nhi cả người đầy đặn, thân thể mềm mại, như một con bạch tuộc thẹn thùng, đôi chân trắng trong như ngọc dán vào eo hắn, thân thể áp vào người hắn.
Trong làn hơi nước mờ ảo, không khí ấm áp lãng đãng, mang theo một làn hơi ấm áp ẩm ướt. Ngọn đèn mờ ảo chiếu vào, một bức tượng ngọc đẹp mê người bày ra trước mắt hắn.
Khuôn mặt Tần Tiên Nhi đẹp như vẽ, miệng khẽ hé ra, đôi mày liễu dài mượt, cặp đồng tử trong veo như nước, hai má thơm sáng bừng như ngọc, khuôn mặt thanh lệ thoát tục. Môi anh đào đỏ tươi ướt át mấp máy, ánh mắt mê ly pha lẫn khát khao vô hạn.
Nàng có một thân thể mềm mại khiết bạch như ngọc, không hề có một tì vết nào, các đường cong lả lướt, uốn lượn rõ ràng. Bộ ngực cao cao điểm lên hai điểm phấn hồng, đẹp như nụ hồng mới nở, khẽ rung động dưới ánh thủy quang, không ngừng phập phồng, dưới ánh sáng mờ ảo, như lóe ra bảy sắc hào quang. Tiểu phúc thanh khiết bằng phẳng như gấm hoa, eo nhỏ mềm mại đi liền với kiều đồn đột khởi, hình thành một đường cong uốn lượn tuyệt đẹp. Những giọt nước ẩn hiện trên cặp đùi, tạo thành sắc thái mờ ảo, cặp đùi ngọc thon dài, trong suốt khiết bạch, thẳng tắp hữu lực, đẹp như ánh trăng rằm thu hồn người khác.
- Tướng công, đừng nhìn nữa, mắc cỡ chết người ra…
Cảm giác được ánh mắt nóng bỏng của hắn như muốn xuyên thủng thân thể mình, Tần Tiên Nhi cả người khẽ run lên một cách kiều diễm, khẽ co người lại, khuôn mặt bóng loáng mượt mà dường như chỉ thổi qua cũng rách được phủ lên một lớp phấn hồng quyến rũ, ngượng chín cả người!
Lâm Vãn Vinh thì thầm:
- Tiên Nhi, nàng là lão bà của ta, sao lại không cho tướng công xem nàng đẹp như thế nào?
Lâm Vãn Vinh nuốt nước bọt, lấy một cái khăn tắm bên người, khẽ khàng lau những giọt nước long lanh trên người Tần Tiên Nhi, không chừa lấy một chỗ nào cả. Những ngón tay thô ráp cứ thế ma sát khắp nơi trên thân hình mềm mại của nàng. Cơ thể Tần Tiên Nhi như vừa được kích mở một cỗ nhiệt lưu cuồn cuộn, cả người nóng bỏng như trên giàn lửa. Rốt cuộc nàng không nín nhịn được nữa, ôm chầm lấy hắn, thở hổn hển, khẩn cấp gọi:
- Tướng công, yêu thiếp đi, yêu thiếp đi…
Hôn nhẹ vào hai má kiều diễm của nàng, Lâm Vãn Vinh bế thân thể mềm mại của nàng bước lên vài bước, đặt lên chiếc giường ấm áp. Nhìn vóc người tuyệt thế vô song, bộ ngực trắng nõn đầy đặn, long đồn đột khởi mê hồn, Lâm Vãn Vinh cả người nóng như lửa, liếm liếm đôi môi môi khô ráp, cười hắc hắc: