Phần II
Lâm Vãn Vinh quát lớn một tiếng, lập tức có bốn năm thị vệ lao lên, mặt tên thích khách kia tái nhợt, còn chưa kịp ú ớ gì đã cảm thấy chân đau buốt, một thị vệ không chờ được đã đâm một đao lên chân hắn.
“Aaaaa..” Trong tiếng gào thảm thiết, hắn mới biết đối phương không hề đùa, nhìn máu tươi tuôn xối xả, hắn như có cảm giác sụp đổ.
Lâm Vãn Vinh phất tay ngăn mấy thị vệ lại, lạnh nhạt hỏi:
- Nói đi, tên ngươi là gì? À, ngươi mà không nói, ta cũng chẳng ngại, các huynh đệ của ta đang cầu mà không được đấy.
- Trịnh Khâu Lôi.
Tên thích khách không còn sức kháng cự, yếu ớt nói.
Lâm Vãn Vinh “ừm” một tiếng, nói như chẳng thèm để ý:
- Theo vương gia bao nhiêu năm rồi?
- Hai mươi mốt năm.
- Hai mươi mốt năm ư?
Lâm Vãn Vinh gật gù:
- Thời gian cũng không ít, chẳng trách vương gia tín nhiệm ngươi như thế, đem nhiệm vụ vĩ đại này giao cho ngươi. Không ngờ ngươi nỡ bán đứng vương gia, ngươi chớ có chối, bao nhiêu huynh đệ của ta đều đã nghe ngươi nói, không biết vương gia lão nhân gia nghe được tin xấu này, sẽ thương tâm như thế nào đây!
Lâm Vãn Vinh không ngừng lắc đầu, vẻ như tiếc thay cho vương gia, Cao Tù ở một bên cười thầm: “Khi làm chuyện này Lâm đại nhân sớm đã nắm chắc. Trước tiên là giật mất cái bô, khiến cho ngươi són ra trong quần, lúc đó rồi thì nói cái gì cũng là vô dụng.”
“Con mẹ nó không phải là ta bị ngươi lừa sao?” Trịnh Thu Lôi mấy lượt muốn há miệng chửi lớn cho hả, nhưng thấy ánh mắt tựa cười như không cười của hắn, chỉ đành nhịn xuống.
- Trịnh lão huynh, vương gia có mấy cơ thiếp?
Lâm Vãn Vinh đột nhiên mỉm cười chuyển đề tài.
Trịnh Thu Lôi sửng sốt, cái này chắc chẳng cần phải bảo mật:
- Vương gia có một chính phi, ái phi mười người, ngoài ra ước chừng còn có hai mươi người nữa.
- Mẹ nó thật lãng phí.
Lâm Vãn Vinh nuốt nước bọt, mỉm cười với Cao Tù:
- Cao đại ca, hoàng thượng có bao nhiêu hoàng phi?
Cao Tù nghiêm mặt đáp:
- Hoàng thượng anh minh thần võ, yêu thương bách tính. Từ trước khi lên ngôi tới nay, tính cả hoàng hậu ở bên trong, không nạp quá mười phi tử.
- Quả nhiên là yêu dân như con, nhưng vương gia của chúng ta lại yêu mỹ nữ như con.
Lâm Vãn Vinh giơ ngón cái lên, lại quay qua tên thích khách cười âm hiểm:
- Còn một việc nữa, nghe nói trong nhà vương gia có một con tiềm long bị hãm trong nước, còn có một con kim long lúc nào cũng muốn bay lên trời, có phải thế không? Ngươi có thừa nhận hay không cũng chả sao, ta đã tới nhà vương gia, chính mắt nhìn thấy rồi.
“Mẹ kiếp, ngươi nói hết cả rồi. Ta trả lời còn tác dụng chó gì nữa!?” Trịnh Thu Lôi uất ức vô cùng, nhưng cũng chỉ đành gật đầu.
- Này thư ký quan huynh đệ, ngươi biết phải ghi lại thế nào rồi chứ?
Lâm Vãn Vinh cười nham hiểm:
- Trịnh lão huynh, chúng ta nói chút chuyện chính nhé, vì sao vương gia muốn giết ta?
Trịnh Thu Lôi cắn răng:
- Ta không biết, đại khái là ngươi trêu chọc tới vương gia.
Lâm Vãn Vinh cười lạnh:
- Đã tới nước này rồi, Trịnh lão huynh còn có cái gì mà giấu giếm chứ? Ngươi là người hiểu vương gia nhất. Ngươi có thể nghĩ xem, bằng vào những câu nói vừa rồi của ngươi, nếu là truyền đi, vương gia còn tha cho ngươi sao? Đừng nói ta không nhắc nhở ngươi, khi ta mới tới kinh thành, vương gia đã phái một nữ tử thần bí tới giết ta, khi từ Sơn Đông bảo vệ bạc trở về, lại tới lượt giặc Oa phá núi đánh lén… hắc hắc, những điều này ngươi nhớ cả chứ?
Lâm đại nhân quyết tâm lôi Thành Vương xuống ngựa rồi, thứ hắn cần chính là một bản khẩu cung. Trịnh Thu Lôi ủ rũ thở dài, ngoại trừ thừa nhận, không còn nghĩ được biện pháp nào nữa.
Lâm Vãn Vinh khéo léo dẫn dắt, dưới sự “gợi ý” thân thiện của hắn, từ nhiều năm trước Thành vương ám sát tiên hoàng, tàn sát huynh đệ, làm trái mệnh trời, lại tới câu kết Bạch Liên, âm thầm nuôi dưỡng binh mã. Ý đồ làm loạn, tới cả tư thông với phiên bang, hợp kiến với giặc Oa, ám sát trọng thần của triều đình, từng cái mũ lớn được chụp xuống, kết hợp với “sự thật” Lâm đại nhân kể ra, tên Thành vương này quả thực đúng là nghịch tặc trái lẽ trời.