“Đuổi ra ngoài trướng? Từ tiểu thư đang nói ai vậy?” Lâm Vãn Vinh nhìn quanh quất, thấy ánh mắt của mọi người đều rơi trên người mình, đồng tình có, vui mừng trên bất hạnh của người khác cũng có, nói chung đủ các loại ánh mắt. Vị tướng quân trẻ tuổi chừng ba mươi tuổi kia cũng nhìn Lâm Vãn Vinh, cười nhạt không nói.
- Cái này, Từ tiểu thư, không phải đang nói ta chứ?
Lâm Vãn Vinh cười lớn, hồn nhiên như không có gì.
Từ Chỉ Tình cụp mi mắt xuống, điềm đạm đáp:
- Nguyên soái, trong doanh trướng này đều là thống soái tướng lĩnh đại quân kháng Hồ của chúng ta, toàn những người có thể tin cậy, duy nhất có người mới tới này là ngoại lệ. Hắn không mang đao, chẳng mặc binh giáp, trong quân trước đây cũng không có chức vụ lại chẳng có danh vọng lớn gì, lúc này chúng ta đang thương lượng đại kế kháng địch, vì để giữ bí mật, hay là nên đưa người không liên quan này mời ra ngoài mới đúng.
Từ tiểu thư kéo một cái mũ to tướng xuống, thật đúng là khiến Lâm Vãn Vinh chẳng thể nói gì. Giờ đây trên người hắn chỉ có mỗi một cái chức ngồi không của triều đình, trong quân tuy có chút uy vọng, nhưng lại không có chức vị, nói hắn không thể bàn việc cũng không sai.
Lý Thái cười ha hả :
- Ý tứ của Chỉ Nhi, bản soái hiểu rõ, loại nhân tài như Lâm Tam này, mời cũng mời không tới, sao có thể bỏ không không dùng? Ta sớm đã xin thánh chỉ với hoàng thượng, ủy nhiệm hắn làm hữu lộ tiên phong của đại quân ta, bộ, kỵ, thần cơ tam doanh, tổng cộng hơn sáu vạn người. Chư vị có gì dị nghị chăng?
Lý Thái vừa nói ra, chư vị tướng lĩnh trong quân đều thoáng chút giật mình. Lâm Tam thắng trận ở Sơn Đông không hề sai, nhưng Bạch Liên giáo sao có thể sánh ngang với người Đột Quyết hung hãn? Lâm Tam giết phỉ có lẽ còn có chút nghề, nhưng giao chiến với người Hồ, hắn lại chẳng có chút kinh nghiệm nào, vừa mới tới liền đưa vị trí hữu lộ tiên phong giao cho hắn, điều này có thích hợp không?
- Nguyên soái, Tông Tài cho rằng làm như thế sẽ sinh ra tranh luận.
Vị tướng quân trẻ tuổi chần chờ một chút mới trậm rãi mở miệng:
- Lâm đại nhân mặc dù có thanh danh bên ngoài, ở Sơn Đông cũng lập được chiến công hiển hách, nhưng người Hồ không phải là Bạch liên giáo, bọn chúng hung tàn xảo trá không thể lấy so với Bạch Liên giáo được. Hữu lộ chính là mũi đao sắc nhọn của đại quân ta, tiến phải mở đường, lui phải phòng thủ, cần phải có hiểu biết thấu triệt với chiến pháp của người Hồ. Trên phương diện này, từ kinh nghiệm của Lâm đại nhân mà nói, Tông Tài cho rằng, tạm thời mời Lâm đại nhân làm phó tham mưu tướng quân của hữu lộ tiên phong, ngày sau có chiến công, thăng lại cũng không muộn.
Vị tướng lĩnh trẻ tuổi này nói cũng có chút đạo lý, Lâm Tam dẫn binh tiêu diệt Bạch Liên giáo, trong mắt người ngoài là kỳ công lớn. Nhưng trong mắt tướng lĩnh nhiều năm giao chiến với người Hồ mà nói, không đáng nhắc tới.
Lâm Vãn Vinh nghe được tức hộc máu: “Lần trước ở Sơn Đông, Từ Vị đã mời ta làm tham mưu tướng quân, lần này càng tốt hơn. Vị lão huynh này còn muốn cho thêm chữ phó phía trước. Chính gọi là, tham mưu không được làm trưởng, đánh rắm cũng chẳng được hưởng, làm hay không làm hữu lộ tiên phong không có vấn đề gì với ta, nhưng cũng chớ cho rằng Lâm mỗ tới đây để hưởng an nhàn nhé!” May mà hắn trời sinh phóng khoáng, bị người khác coi thường cũng quen rồi, chỉ cười mấy tiếng chẳng lấy làm phiền lòng.
Kinh nghiệm của Lâm Tam quả thật khó có thể phục chúng, đại đa số tướng lĩnh trong trướng đều tán thành ý kiến của Tông Tài tướng quân, Lý Thái đưa mắt nhìn một đại hán mặt đỏ đứng bên trái:
- Tả Khâu. Ngươi là thống soái của tả lộ quân, ngươi hãy nói xem.
Tên Tả Khâu này thân thể khôi ngô, tuổi trạc tứ tuần, chín chắn lão luyện, nghe thấy Lý Thái gọi tên của mình, vững vàng ôm quyền đáp:
- Mạt tướng theo Đại soái nhiều năm, nhãn quang của nguyên soái chưa từng sai, Lâm huynh đệ tất nhiên phải có bản lĩnh chân chính, mới khiến đại soái coi trọng như thế. Nhưng Tông Tài lão đệ nói cũng có đạo lý, Lâm huynh đệ tuổi còn trẻ, vừa mới tới lại làm thống soái hữu lộ. Nếu không thể hiện chút bản lĩnh, sẽ làm các huynh đệ xem nhẹ, đại soái đã khó xử không cần phải nói, thì chính Lâm huynh đệ sợ là cũng không yên trong lòng, khó mà đánh trận tốt được. Trong đại quân nói cái gì cũng đều vô ích, phải bằng vào bản lĩnh chân chính… Tả mỗ là người thô lỗ, nói chuyện thẳng thắn, xin Lâm huynh đệ chớ trách.
Hắn hướng tới Lâm Vãn Vinh ôm quyền xá lỗi, thần sắc rất đường hoàng.
“Tay Tả Khâu này đúng là một người thẳng thắn, nói chuyện bộc trực!” Lâm Vãn Vinh giỏi về âm mưu quỷ kế, nhưng trong lòng rất thích những người giống như Tả Khâu, nắm lấy tay hắn cười vang: