Nhị tiểu thư ngây thơ hoạt bát, nghĩ cái gì là làm cái đó, nắm tay phu nhân đưa tới bàn tay Lâm Tam, làm phu nhân giật nẩy lên.
- Quỷ nha đầu, nói năng linh tinh.
Tiêu phu nhân lắc đầu cười khẽ, mặt đờ ra, rụt tay lại:
- Đợi tới khi Ngọc Nhược trở về, làm lễ bù vào là được rồi, cần thay thế làm gì? Lâm Tam, ngươi nói đúng không?
- A, đúng, đúng…
Lâm Vãn Vinh vội gật đầu, nghiêm mặt:
- Nắm nhầm tay là một vấn đề rất nghiêm trọng, ta tạm thời không định phạm vào loại sai lầm này. Huống chi, với vẻ quốc sắc thiên hương của phu nhân, cùng Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư đứng với nhau, liền giống như đóa hoa cùng cành nở trong vườn, sao có thể tùy tiện thay thế chứ.
Hắn nói một câu khen cả ba người, Nhị tiểu thư mặt mày tươi như tranh vẽ, nắm lấy tay nương thân cười duyên dáng:
- Đó là tất nhiên, nương thân của ta từ nhỏ đã nổi danh là mỹ nhân, năm xưa làm cho không biết bao nhiêu công tử ca thần hồn điên đảo, phong thái giờ đây lại càng làm người ta thêm yêu mến, tuyệt mỹ vô song. Trong Kim Lăng lẫn kinh thành, người ngưỡng mộ nương thân của ta càng nhiều hơn… xem như ngươi cũng có nhãn quang!
- Nha đầu này .
Tiểu phu nhân hơi đỏ mặt lên, mỉm cười âu yếm vỗ lên khuôn xinh tươi của con gái:
- Vốn dĩ còn mong con có thể quản giáo Lâm Tam, nào ngờ chưa gả cho người, đã học được bảy tám phần miệng lưỡi trơn tru của tướng công rồi, sau này còn như thế nào nữa đây?
Nhị tiểu thư cười khanh khách, một tay nắm lấy nương thân, tay kia nắm lấy Lâm Tam, vừa hân hoan lại vừa thẹn thùng, phảng phất chiếu đỏ nửa vòm trời.
- Nhưng Ngọc Nhược đáng thương của ta còn không biết đang ở nơi nào?
Nhìn gò má xinh xắn của Ngọc Sương, Tiêu phu nhân hoài cảm thương tâm, hai giọt lệ nổi lên trong mắt.
- Nương thân đừng lo, không quá hai ngày nữa, tỷ tỷ nhất định sẽ trở về.
Nhị tiểu thư khẽ nói bên tai mẫu thân mấy câu, Tiêu phu nhân gạt nước mắt khẽ gật đầu:
- Nếu có công chúa cầu xin tha thứ, vậy tự nhiên là tốt rồi. Nhưng người ta là đệ nhất công chúa của Đại Hoa, hai tỷ muội các con sau này thế nào cũng ít nhiều phải nhìn sắc mặt cô ta rồi. Lâm Tam, hai đứa con gái của ta đối xử với ngươi như thế, ngươi phải thật công bằng, không được thiên vị.
- Phu nhân nói đi đâu vậy.
Lâm Vãn Vinh cười vang:
- Từ khi ta vào Tiêu gia tới nay, đã được phu nhân và hai vị tiểu thư chiếu cố, cảm kích còn không kịp, sao lại có thể xem nhẹ các nàng được. Nếu nói đên thiên vị, trong lòng ta còn nghiêng về hai vị tiểu thư nhiều hơn, ai bảo ta một năm có ba trăm sáu mươi ngày, thì đã có ba trăm ngày là bối tiếp các nàng rồi chứ.
Lời này không hề sai, Lâm Tam vào Tiêu gia tới nay, chỉ có gần đây mới ra ngoài nhiều hơn một chút, trước đây luôn luôn là một người làm việc tốt, hộ vệ tiểu thư, phục hưng Tiêu gia. Luận công lao hắn là đệ nhất. Tiêu phu nhân hài lòng gật đầu:
- Nếu đã như vậy, ta cũng yên tâm rồi, ngươi mồm mép lợi hại, làm người ta cái gì cũng tin ngươi.
Nhị tiểu thư nghe thấy phu nhân khen Lâm Tam, thì cảm thấy vui mừng nói ríu rít:
- Nương thân, Lâm Tam thành thật đáng tin, không hề biết nói dối. Hắn nói đêm qua hắn không nhìn thấy gì cả, giờ này nương thân tin rồi chứ.
Lâm Vãn Vinh cảm kích đến rơi nước mắt: “Vẫn là Nhị tiểu thư tín nhiệm ta, sau này nhất định phải vào phòng nàng nhiều hơn một chút… ờ đúng, tiện thể gọi thêm Đại tiểu thư. Cổ ngữ nó rất đúng, ba người đồng hành, ắt phải ta phải “ướt”.
(Câu này vốn là:” 三人同行必有我師 (Tam nhân đồng hành tất hữu ngã sư). Ba người đồng hành ắt có một người là thầy của ta.)
Tiêu phu nhân ngạc nhiên. Thấy mặt mũi Lâm Tam lấm lét đang cười trộm, bà có khổ mà không nói được, khẽ cắn môi hồng, nhướng mày trừng mắt nhìn hắn, mặt chuyển sang đỏ bừng.
Ở Tiêu gia cho tới cả buổi trưa. Xử lý công vụ tích lũy lại mấy ngày qua, Lâm Tam được phu nhân cổ động, tự nhiên là tận tâm tận lực, chăm chỉ không thôi. Nhị tiểu thư được chính miệng phu nhân hứa gả, mong ước bấy lâu đã được bù đắp, tự nhiên là hài lòng mãn ý quanh quẩn bên hắn, miệng nhỏ liên tục líu lo. Tiêu phu nhân cũng ân cần chu đáo, thỉnh thoảng hết canh sâm lại tổ yến tự tay bê vào phòng, ngồi một bên nhìn hai người ăn. Thấy hai người vui vui vẻ vẻ, ân ân ái ái, trong lòng bà vừa mừng vừa cảm khái khó diễn tả, chỉ có tiếc nuối duy nhất là tên Lâm Tam này hơi quá hươu vượn. Nghĩ tới đây nhịn không được hung hăn trừng mắt nhìn hắn, khiến toàn thân Lâm Vãn Vinh nhũn cả ra.
Ăn cơm trưa xong, nhớ tới việc tòng quân, hắn không dám chậm trễ phút nào, cưỡi ngựa chạy nhanh tới nơi đại quân đồn trú ở ngoài thành. Hôm nay trời đẹp trong xanh, ánh nắng ấm áp, cưỡi ngựa một hồi, còn chưa tới gần sa trường đã nghe phía trước vang vọng tiếng pháo ầm ầm, cả tiếng đao thương va chạm, tiếng chiến mã hí vang, tiếng la hét chém giết kịch liệt truyền vào tận màng nhĩ.