Phần II Ta sẽ trở lại!
Vết nước mắt trên mặt Ngưng Nhi vẫn còn lấp lánh chưa khô, nàng liếc hắn một cái rất dễ thương, cười duyên nói:
- Đại ca đừng lo! Muội sẽ không nói cho tỷ tỷ biết đâu. Ấy, tỷ tỷ đi đâu rồi, sao không thấy bóng dáng tỷ ấy thế nhỉ?
Thanh Tuyền à? Lâm Vãn Vinh đột nhiên cả kinh, ngẩng đầu nhìn bốn phía, nào đâu có thấy bóng dáng thân thương của nàng. Nhớ tới lúc vừa rồi nàng vội vàng lao lên đầu tiên mà, sao chớp mắt đã không thấy nữa rồi?
Lần này hắn nhìn quanh quất một cách không chủ ý, lại thấy ở một chỗ không xa Từ Chỉ Tình đang liếc về phía này, gặp ánh mắt hắn liền vội vã quay đầu đi. Nhớ tới lời thề của Từ tiểu thư khi ngồi trên bờ tường ngày đó, Lâm Vãn Vinh chột dạ, đi nhanh tới trước người nàng, ôm quyền ra vẻ kính cẩn cười nói:
- Đa tạ ơn cứu giúp của Từ tiểu thư!
Từ Chỉ Tình không ngẩng đầu lên, phân phó cho quan quân xung quanh:
- Việc ở chỗ này đã xong rồi, chư vị huynh đệ mau thu dọn hỏa pháo và các dụng cụ khác thật hoàn chỉnh gọn gàng, xong về quân doanh bẩm báo với Lý tướng quân. Xin vị đại nhân này tránh ra một chút, đừng cản trở chúng ta làm việc nữa!
Nha đầu này vẫn cứ giữ cái tính dỗi hờn con trẻ ấy, Lâm Vãn Vinh cũng chẳng để ý, mỉm cười nói:
- Nếu là như thế, xin tiểu thư cứ làm việc, ta sẽ không quấy rầy nữa. Ngày sau sẽ để thê thiếp tới cửa cảm tạ thật nhiều....
- Đoành!
Một tiếng nổ lớn vang lên làm mọi người giật nảy mình, một khẩu hỏa pháo bên cạnh người Từ Chỉ Tình đột nhiên bốc khói lên, phía đằng xa bụi đất bay tứ tung. Từ Chỉ Tình vẫn thản nhiên như không:
- Lỗi quá, hỏa pháo này quên chưa dập ngòi!
Nha đầu này đúng là đồ điên khùng mà, cả người Lâm Vãn Vinh ướt đẫm mồ hôi, khốn khổ bỏ chạy mấy bước. Đám người Hứa Chấn, Hồ Bất Quy liều hết cái mạng già mới nhịn được để không cười phá lên.
- Đại ca, huynh mau đi xem tỷ tỷ chút đi!
Xảo Xảo len lén kéo ống tay áo Lâm Vãn Vinh, chỉ về phía xa xa. Bên đó chính là chỗ cao nhất của đỉnh núi, một thân ảnh yêu kiều đang đứng đón gió. Nàng đang dõi nhìn về phía Thiên Tuyệt phong, vẻ mặt u tĩnh, không biết đang nghĩ gì.
- Thanh Tuyền… !
Lâm Vãn Vinh giật mình kinh hãi, vội vã chạy tới. Còn chưa tới gần, liền nghe thấy một giọng nói non nớt của nữ tử hét lên:
- Nam nhân thối, ngươi còn tới làm gì? Hại sư phó của ta còn chưa đủ ư?
Lý Hương Quân cầm kiếm từ bên người Tiếu Thanh Tuyền nhảy ra, mày liễu dựng ngược, có vẻ căm phẫn dị thường.
Lâm Vãn Vinh mặc kệ nàng, vẫn đang muốn đi tới bên người Tiếu Thanh Tuyền. Thì bên kia Lý Hương Quân nghiến răng, đoản kiếm sáng loáng nhanh như điện xẹt đâm thẳng tới ngực Lâm Vãn Vinh.
- Đủ rồi!
Lâm Vãn Vinh đang khó chịu, lại bị tiểu nha đầu này la lối om sòm phá đám, trong cơn tức giận gầm lên một tiếng. Lý Hương Quân thấy mặt mày hắn xám xịt, trong lòng liền sợ hãi, kiếm thế nhũn ra, không dùng sức được nữa, òa một tiếng khóc rống lên tru tréo:
- Sư tỷ, hắn bắt nạt muội kìa, chưa nói hắn bắt nạt sư phó, giờ còn muốn ức hiếp muội nữa... !
Tiếu Thanh Tuyền lặng lẽ thở dài, cười khổ nhắc nhở:
- Hương Quân, không được làm loạn! Lâm lang không có bắt nạt sư phó.
- Muội không tin!
Lý Hương Quân nhìn Lâm Vãn Vinh, căm hận nói:
- Nếu không phải do hắn, sao sư phó lại lên trên núi, rồi sao lại ở bên đó không xuống nữa?
Lý Hương Quân này tuy nhìn rất ngây thơ, nhưng một lời trúng đích khiến Lâm Vãn Vinh nói cười không nổi, tức giận cũng không được. Tiếu Thanh Tuyền lườm Lâm Vãn Vinh, cũng không biết phải nói sao, chỉ đành thở dài, yếu ớt vô lực hứa:
- Hương Quân muội yên tâm, ta nhất định sẽ đón sư phó xuống núi!
Lý Hương Quân hừ một tiếng, chĩa đoản kiếm sáng loáng trong tay về phía Lâm Vãn Vinh dọa nạt vài cái, lúc này mới hài lòng rời đi.
Thấy Thanh Tuyền đứng lặng trên đỉnh dốc không nói năng gì, Lâm Vãn Vinh thận trọng hỏi:
- Thanh Tuyền, nàng nói thật đấy chứ, nàng thật sự có biện pháp đón Tiên tử tỷ tỷ xuống núi sao?
Tiếu tiểu thư khẽ cắn đôi môi hồng, hừ một tiếng, bờ vai thơm hơi run lên, vẫn không hề đáp lời.
Lâm Vãn Vinh đi tới bên người nàng, vừa muốn nắm lấy tay nàng, lại thấy trên mặt Thanh Tuyền nước mắt sớm đã chảy như thác, trong ráng hoàng hôn mờ khói, trông nàng thật yếu ớt cô đơn, làm người ta phải thương xót động lòng.
- Thanh Tuyền, nàng làm sao vậy?
Lâm Vãn Vinh kinh hãi, vội ôm lấy nàng. Tiếu tiểu thư òa khóc, nắm đấm nhỏ đập dồn dập lên ngực hắn:
- Đồ phóng đãng vô sỉ, ngay cả mạng sống cũng không cần nữa sao? Chàng nhảy xuống một cái liền xong hết mọi việc, nhưng thiếp sẽ phải làm sao, đứa con của chúng ta sẽ như thế nào?
- Nàng yên tâm, ta nắm chắc không sao mà!
Lâm Vãn Vinh vội ôm lấy thân thể ngà ngọc của Thanh Tuyền, dịu dàng nói bên tai nàng:
- Nàng không nghĩ xem tướng công của nàng là nhân vật thế nào à, trước nay không bao giờ là kẻ chịu thua thiệt?
- Nhưng vạn nhất sư phó sẩy tay thì làm sao?
Tiếu Thanh Tuyền tức giận nhéo lên ngực hắn, nước mắt chảy càng nhanh:
- Chàng muốn lấy mạng thiếp và đứa bé mà!
- Sẩy tay ư?
Vấn đề này thật sự là vẫn chưa nghĩ tới. Lâm Vãn Vinh thở dài, đời người thăng trầm lên xuống biến hóa khó lường, không thể mọi việc đều cứ phải tính kỹ rồi mới làm. Tượng Bồ Tát còn có ba phần thổ tính, hắn cũng là người có máu có thịt, không phải kẻ đọc sách cổ hủ, có lúc kích động cũng là điều khó tránh khỏi.