Phần II
Ninh Vũ Tích nhìn tới chấn động, sắc mặt tái nhợt:
- Thanh Tuyền làm cái gì đây?
- Nàng ấy đang ném dây tơ hồng đó!
Lâm Vãn Vinh mỉm cười trả lời, ghì lấy thân thể mềm mại của Ninh Vũ Tích, thần sắc không thấy chút sợ hãi nào.
Quả cầu sắt kia bay chốc lát, cách Thiên Tuyệt phong còn có khoảng cách mấy trượng, cuối cùng hết đà, chạm vào vách đá rơi xuống, mấy vạn tướng sĩ đứng xem, tức thì cùng phát ra tiếng than thở.
Tiêu Thanh Tuyền khẩn trương tới mức bàn tay đẫm mồ hôi, nhìn Từ tiểu thư đang điều khiển pháo, thận trọng mở miệng hỏi:
- Từ tỷ tỷ, tỷ có nắm chắc không? Ngàn vạn lần đừng để bị thương Lâm lang.
Từ Chỉ Tình xoa cái trán đầy mồ hôi, khẽ cắn môi hồng:
- Công chúa yên tâm, sẽ không làm bị thương hắn. lại lần nữa…
Bước chân nàng gấp gáp, vội vã đi tới trước khẩu pháo thứ hai, chỉ huy quân sĩ điều chỉnh phương vị, xác định đúng góc độ, tính toán khoảng cách xa gần.
“Chẳng trách Chỉ Tình tỷ tỷ không ngại vất vả đem mười khẩu pháo lên núi, hóa ra đều là có dự tính sẵn.” Ngưng Nhi giật mình hiểu ra, nắm chặt tay Xảo Xảo.
Tiêu Ngọc Sương lặng lẽ gạt nước mắt, kéo tay áo của Tiêu Thanh Tuyền, rụt rè hỏi:
- Công chúa tỷ tỷ, sẽ không làm người xấu sợ chứ ? Bình thường hắn không phải nếm qua những đau khổ này.
- Yên tâm đi.
Tiêu tiểu thư an ủi:
- Lâm lang là người dẫn binh đánh trận, mấy tiếng pháo thôi mà, vẫn chưa dọa chàng ngã được.
"Đoàng”, lại một tiếng nổ vang lên. Một quả cầu sắt nữa vùn vụt bay ra, mọi người ngừng thở tập trung tinh thần. Quả cầu sắt kia vẽ ra một đường cong, nhưng lại rơi xuống phía xa nhất của Thiên Tuyệt phong.
Ninh Vũ Tích tái nhợt mặt mày, nép sát vào lòng Lâm Vãn Vinh, siết lấy tay áo hắn:
- Tiểu tặc, bọn họ thực sự nghĩ ra biện pháp rồi, ta, ta…
Lâm Vãn Vinh vỗ vai nàng dịu dàng an ủi:
- Đừng sợ, cho dù bắc được dây thừng, chúng ta cũng sẽ cùng nhau xuống núi.
Lời còn chưa dứt, tiếng pháo thứ ba đã vang lên, lần này, quả cấu sắt giống như mọc thêm mắt, rơi ngay trên Thiên Tuyệt phong, làm đỉnh núi khẽ rung chuyển, vị trí rơi còn cách mép đá tới mấy trượng.
- Trúng rồi, trúng rồi!
Quân sĩ trên núi dưới núi đồng loạt hoan hô vang dậy.
- Lâm lang, mau kéo dây thừng trên quả cầu sắt lên!
Trong giọng nói của Tiêu tiểu thư mang theo sự mừng vui vô cùng.
Nhìn quả cầu sắt chìm vào trong đất, Lâm Vãn Vinh lặng yên không nói, vui mừng lẫn bi thương cùng trào lên trong lòng, cứ mãi trù trừ, không biết làm thế nào cho phải.