Phần II
“Không ở nhà?! Khéo vậy sao!?” Tiêu Thanh Tuyền ngạc nhiên:
- Nàng ta đi ra ngoài từ khi nào?
- Nghe những nha hoàn trong phủ nói là đi từ ngày hôm kia.
Xảo Xảo trả lời.
- Ngày hôm kia?
Tiêu Thanh Tuyền bỗng nở nụ cười, nắm lấy tay Xảo Xảo, dịu dàng nói:
- Vậy thì không phải sốt ruột nữa.
Xảo Xảo lo lắng trùng trùng:
- Sao không sốt ruột chứ? Đại ca ở trên Tuyệt phong kia, ăn không no, mặc không ấm, còn phải lúc nào cũng đề phòng sư phó của tỷ tỷ, kéo dài một ngày sẽ thêm một phần nguy hiểm.
“Nguy hiểm? Chẳng biết chàng còn vui vẻ khoái hoạt tới chừng nào nữa ấy chứ.” Tiêu Thanh Tuyền có khổ mà khó lòng bày tỏ:
- Muội muội ngốc, muội cho rằng Từ tiểu thư kia đi thật sao?
- Chẳng lẽ tỷ ấy không đi?
Xảo Xảo vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
Tiêu Thanh Tuyền gật đầu:
- Đại quân của Lý Thái không tới mấy ngày nữa là phải lên đường tiến về phía Bắc, Từ tiểu thư thân là quân sư, vào lúc này sao có thể rời đi. Thấy nàng ta tám phần là cố ý tránh chúng ta.
- Cố ý tránh chúng ta? Không phải đâu, Từ tỷ tỷ có tình ý với đại ca, chúng ta đều biệt…
Xảo Xảo dừng lời, nhìn Tiêu Thanh Tuyền muốn nói lại thôi.
Ánh mắt Tiêu tiểu thư ảm đạm. Liếc mắt qua đám người của Từ gia, ánh mặt dừng ở một tiểu nha hòan xinh xắn, mỉm cười:
- Nếu ta không nhờ lầm. Muội tên là Ngọc Châu, nha hoàn thân cận của Từ tiểu thư, có phải không? Ngọc Châu tiểu muội, theo ta đoán, tiểu thư nhà muội, hẳn là có thư lưu lại.
Ngọc Châu vội vàng quỳ xuống hành lễ, tay dâng một phong thư:
- Xin công chúa tha thứ cho tiểu tỳ tội giấu diếm. Trước khi tiểu thư đi từng có dặn dò, nếu công chúa hỏi tiểu tỳ thì sẽ trình lên lá thư này. Nếu không hỏi, thì có thể đốt đi.
“Thì đốt đi?” Tiêu Thanh Tuyền lắc đầu cười khẽ, Từ tiểu thư này thật là ngang ngạnh: “Trước tiên muốn đấu trí tuệ với ta đây.”
Xảo Xảo vội vàng nhận lấy lá thư, Tiêu tiểu thư mở phong thư ra lướt thoáng qua, lá thư ngắn gọn rõ ràng, chỉ có lưa thưa mấy chữ nhỏ, xinh xắn chỉnh tề, liếc mắt qua là hiểu: …”nhanh chóng trở lại núi.”
*****
- Ngươi làm cái gì vậy?
Ninh Vũ Tích lẳng lặng nép ở trong lòng hắn, nhìn hắn tỉ mỉ mài đoạn trúc thành một cái ống dài, một con mắt nheo nheo nhìn vào trong ống, xoay khắp bốn phía nhìn ngắm.
- Làm một cái kính viễn vọng đơn giản… để nhìn trộm tỷ tỷ tắm rửa!
Lâm Vãn Vinh cười hì hì, hôn lên gò mà óng ánh như ngọc của nàng.