Hắn đắn đo nửa ngày, mới thận trọng trả lời:
- Trên lý thuyết mà nói, ta nên trở về, bởi vì ngoài Thanh Tuyền, Xảo Xảo, Ngưng Nhi, còn có đứa bé sắp sinh ra của ta, họ đều ở nơi đó đợi ta. Nhưng theo tâm lý mà nói, ta lại muốn ở đây cùng tỷ. Tỷ tỷ, nếu tỷ là ta, tỷ sẽ làm thế nào?
Ninh tiên tử nhìn hắn buồn bã đáp:
- Ngươi là đồ giảo hoạt, mang chuyện hỏi lại ta. Tâm tư ở trên người ngươi, ai có thể quản được ngươi.
Ninh Vũ Tích bình thản, nhưng trong mắt lại có vẻ ảm đạm không thể che dấu. Lâm Vãn Vinh nhìn thấy đau lòng, nắm lấy tay nàng thăm dò:
- Tỷ tỷ, không bằng chúng ta cùng xuống núi …
- Xuống núi ư?
Ninh Vũ Tích sầu muộn, nép vào lòng hắn, nhẹ nhàng nói:
- Trên đỉnh tuyệt phong này, chúng ta là một nam tử một nữ tử, chẳng có sư phụ của Thanh Tuyền, cũng chẳng có tướng công của Thanh Tuyền, quên hết đi những cừu oán của nhân gian, ta và ngươi ở cùng với nhau có thể vui vẻ hạnh phúc, vô ưu vô lo. Nhưng nếu xuống núi rồi…
Nàng dừng lại, không nói tiếp được nữa.
Lâm Vãn Vinh ôm ghì lấy thân hình mềm mại của nàng, khẽ hôn lên tóc nàng cười vang:
- Xuống núi thì thế nào chứ? Hạnh phúc là dựa vào tay mình để giành lấy, chúng ta thật lòng với nhau, không làm việc gì thương thiên hại lý, đến ngay cả lão thiên cũng chẳng quản nổi chúng ta. Miệng mọc trên thân người ta, người ta muốn nói thế nào, ta cũng chẳng thèm để ý.
- Cho dù ngươi không để ý, nhưng Thanh Tuyền thì sao? Nó có thể không để ý sao?
Nước mắt đẫm trên gương mặt Ninh Vũ Tích, nàng khóc không ra tiếng:
- Cho dù nó không để ý nhưng… ta thì có ! Ta là sư phó của nó, ngươi và ta lại có thù diệt môn. Chúng ta lại phạm vào cấm kỵ như vậy…
- Cái gì cấm kỵ?!
Lâm Vãn Vinh đứng phắt dậy, lửa giận ngang mày:
- Ta và tỷ có gì cấm kỵ? Tỷ và sư phó của Thanh Tuyền là không hề giả, nhưng cũng là thần tiên tỷ tỷ của ta, ta chưa từng gọi tỷ là sư phó, ở trong mắt của ta, chính là thần tiên tỷ tỷ, chưa từng là sư phó. Một là nữ tử chưa chồng, một là nam tử si tình. Tình đầu ý hợp, đôi bên yêu nhau, không có quan hệ máu mủ gì, lão thiên cũng không dám chia rẽ chúng ta, đâu ra cấm kỵ chứ?
- Nhưng người đời sẽ nhìn như thế nào…
- Thế nhân làm sao?
Lâm Vãn Vinh vung tay áo, lớn tiếng:
- Ai là người đời? Ai có thể đại biểu cho người đời? Tỷ tỷ, uổng cho tỷ là nhân vật như thiên tiên, làm sao lại không nhìn rộng bằng một phàm phu tục tử như ta? Đời người trăm năm, như bạch câu quá khích *, chúng ta sao có thể vì người khác mà sống? Nếu ngay cả vui vẻ hạnh phúc của chính mình cũng không thể tranh thủ, sống còn có ý nghĩa gì nữa.
(*Bạch: Màu trắng, rõ ràng. Câu: Con ngựa tơ. Quá: Ði qua. Khích: Cái khe hở.
Bạch câu quá khích là con ngựa trắng chạy qua khe cửa.
Ý nói: Thời gian đi qua rất mau, mau như thời gian con ngựa chạy qua khe cửa.
Trang Tử có viết: "Nhân sinh Thiên Ðịa chi gian, nhược bạch câu quá khích, hốt nhiên nhi dĩ." Nghĩa là: Người ta sống trong khoảng Trời Ðất, như ngựa trắng lướt qua khe cửa, trong chốc lát mà thôi.
* Ngựa qua cửa sổ cuộc tan tành.
Ngựa qua cửa sổ là nói theo thành ngữ: Bạch câu quá khích. )
Hai tay hắn bắc ở bên miệng, dùng hết sức lực toàn thân, quay về sơn cốc trống trải đằng xa hét lớn:
- Toàn thế giới hãy nghe ta đây …. Toàn thế giới hãy nghe ta đây! Ta, Lâm Vãn Vinh, thích Ninh Vũ Tích, ta yêu tiên tử tỷ tỷ, ta muốn lấy nàng làm vợ! Vĩnh viễn yêu nàng, vĩnh viễn chăm sóc cho nàng ! Nếu như làm trái lời thế này, ta sẽ bị ngũ lôi giáng xuống đầu, vạn tiễn xuyên tâm, ruột thủng bụng nát, không được chết tử tế …
Hắn hao hết khí lực từ lúc bú sữa mẹ mà la, âm thanh kia truyền đi cực xa. Trong sơn cốc trống trải cứ phiêu đãng qua lại, mơ hồ truyền lại từng trận tiếng vang:” … Ta yêu tiên tử tỷ tỷ… viễn viễn yêu nàng…. Viễn viễn chăm sóc nàng…. Nếu như làm trái lời thề…. Không được chết tử tế ….”