Phương đông vừa mới lộ ra một vệt sáng, nhìn phía chân trời xa xăm, vẫn thấy ánh rạng đông còn ẩn trong bóng đen mịt mù. Gió núi gào thét, từng trận gió lạnh thấu xương quét tới làm mặt người ta nhức nhối.
Tiêu Thanh Tuyền đứng ở bên bờ Tuyệt Phong, khuôn mặt xanh xao, trong mi mắt mang một nỗi ưu sầu mơ hồ. Gió núi lùa trên váy và tóc nàng, phấp phới như tiên tử giáng xuống trần gian.
- Tỷ tỷ, sao tỷ không ngủ thêm chút nữa?
Một âm thanh êm ái truyền đến, Xảo Xảo khoác một chiếc áo choàng nhung lên vai Tiêu Thanh Tuyền, nước mắt ẩn hiện, khẽ nói.
- Hảo muội muội.
Tiêu tiểu thư quay đầu lại nắm lấy tay nàng, cười khổ:
- Muội chẳng phải cũng giống như ta sao? Còn cả Ngưng Nhi nữa, đêm qua trong mơ cũng gọi tên Lâm lang.
- Không giống nhau.
Khuôn mặt nhỏ của Xảo Xảo lạnh tới đỏ bừng, nhưng lại nổi lên vẻ kiên cường:
- Đại ca không ở bên người chúng ta, tỷ tỷ chính là người đứng đầu một nhà. Huống gì tỷ lại có mang, là đứa con trai đầu lòng của Lâm gia chúng ta, nếu tỷ bị hỏng mất thai, đại ca trở lại nhất định sẽ thương tâm muốn chết mất.
- Muội đừng có nghe chàng nói bậy.
Tiểu tiểu thư mặt nổi lên một mảng đỏ:
- Lâm lang là yêu tinh hại người miệng lưỡi ngọt ngào, đứa trẻ còn chưa sinh ra, chàng sao đã biết là nam đinh.
- Đại ca nói sẽ không sai được.
Xảo Xảo chăm chú:
- Huynh ấy mặc dù nói chuyện chẳng hề nghiêm chỉnh, nhưng đối với việc nghiêm túc, huynh ấy chưa từng nói sai. Huynh ấy nói tỷ tỷ sẽ sinh trưởng đinh cho Lâm gia chúng ta, vậy nhất định là nam đinh, sẽ không sai được.
Tiêu tiểu thư cười nụ:
- Nha đầu muội đúng là quá yêu chàng, mới có lòng tin với chàng như thế.
- Huynh ấy là đại ca, là tướng công.
Xảo Xảo nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của Thanh Tuyền, mặt thẹn đỏ bừng:
- Không dấu tỷ tỷ, khi ở Kim Lăng, lần đâu tiên muội nhìn thấy huynh ấy, liền cảm thấy huynh ấy hoàn toàn khác người, nhìn như việc gì cũng chẳng để tâm, nhưng việc gì cũng làm rất tốt. Bắt đầu từ đó, muội đã hoàn toàn tin tưởng huynh ấy, tin tưởng mỗi câu huynh ấy nói. Khi đó đại ca là một người xấu, lừa tửu lâu, lại làm sách tranh lừa Tiêu gia, muội lại thấy ở cùng với đại ca xấu xa, lại vui mừng khoái hoạt không nói nên lời, vô cùng chân thực …
- Ta thấy chàng không chỉ lừa tửu lâu, lừa Tiêu gia, ngay cả trái tim Xảo Xảo của chúng ta, nhất định là cũng bị lừa.
Tiêu Thanh Tuyền mỉm cười.
Xảo Xảo ngượng ngùng vân vê khóe áo, trong mắt đầy tình ý kiên định:
- Không oán huynh ấy! Là muội, muội cam tâm tình nguyện …
“Nha đầu này, thật sự là ta thấy mà còn thương nữa!“ Tiêu Thanh Tuyền dù thân là nữ tử, cũng không khỏi cảm động, nắm lấy tay nàng kéo vào trong lòng:
- Hảo muội muội. Muội yên tâm, hễ một ngày còn có ta, tuyệt không để người khác khi phụ muội.
Xảo Xảo ngượng ngùng gật đầu, nhẹ nhàng nói:
- Những lời này, muội chỉ nói cho tỷ tỷ, chưa từng nói với đại ca, tỷ tỷ đừng chê cười muội, cũng đừng nói cho đại ca. Muội chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy huynh ấy vui vẻ khoái hoạt, trong lòng cũng thấy vui mừng rồi.
Tiêu tiểu thư cảm động, ôm nàng vào lòng khẽ vuốt ve mái tóc của nàng:
- Muội muội ngốc của ta, muội đúng là làm trái tim người ta thương tới nứt ra rồi.
Nàng khẽ than:
- Duyên phận giữa người với người thật là kỳ diệu. Nghĩ tới nửa năm trước, ta và muội, Ngưng Nhi còn là những người xa lạ. Bây giờ lại đã là tỷ muội trong khuê phòng không có gì không thể nói với nhau rồi, đúng là ứng với hai chữ duyên phận. Lâm lang oan gia, dù có hoa tâm một chút, nhưng nữ tử chọn trúng đều là phượng trong loài người, cho dù là chàng hạ lòng độc ác vứt bỏ, ta cũng không thể bỏ được.
Trong gió lạnh hai người ôm nhau nói chuyện, tâm trí cách nhau càng gần. Tiếng bước chân sàn sạt truyền lại, Hồ Bất Quy đầu ướt đẫm hơi sương, bộ râu lớn cũng kết đầy hoa tuyết, chạy như bay lên vách núi.
- Hai vị tướng quân phu nhân, trong chu vi hai mươi dặm, các huynh đệ của thủ hạ đã tìm kiếm cẩn thận hai lần không để sót chút gì, nhưng không hề phát hiện vết chân của tướng quân.
Hồ Bất Quy có chút mất tinh thần báo cáo.
Tiêu Thanh Tuyền thản nhiên gật đầu:
- Vất vả cho chư vị huynh đệ rồi, phiền Hồ đại ca trước tiên truyền lời xuống, các binh sĩ hạ trại nghỉ ngơi ba canh giờ.
Hồ Bất Quy cương quyết lắc đầu:
- Không mệt, chúng thủ hạ đều không mệt, tướng quân là chỗ dựa chính của chúng thủ hạ, ngày nào còn chưa tìm thấy người, chúng thủ hạ còn chưa nghỉ ngơi ngày đó.
Tiêu Thanh Tuyền thở dài:
- Tâm tình của chư vị tướng sĩ Thanh Tuyền có thể hiểu được, nhưng xin Hồ đại ca truyền lời xuống, nghỉ ngơi lập tức, đây là vì để tìm kiếm Lâm lang mau chóng hơn, nhất định không thể chỉ cần nghĩa khí để làm việc. Giờ đây phạm vi của chúng ta phải dần dần thu nhỏ, vùng Ngọa Phật Tự và Thiên Tuyệt Phong là trọng điểm tìm kiếm của chúng ta.
Hồ Bất Quy gật đầu nhận lời, nhưng lòng có chút lo âu:
- Hôm nay đã là ngày thứ tư rồi, tướng quân vẫn không có tin tức, liệu có thể là …
- Không thể.
Tiêu Thanh Tuyền cắt ngang lời của hắn, mặt nổi lên vẻ kiêu ngạo kiên định:
- Lâm lang của ta thông minh cơ trí không ai địch được, thiên hạ không ai có thể lấy được tính mạng của chàng. Chàng không chỉ còn sống, mà còn sống rất khỏe nữa.
Ngay cả Xuất Vân công chúa đều có lòng tin như thế, Hồ Bất Quy an tâm rất nhiều, vội vã xuống núi sắp xếp công việc. Xảo Xảo lo lắng không yên:
- Bốn phía chúng ta đều đã tìm kiếm rồi, nhưng không thấy bóng của đại ca, cũng không biết sư phó của tỷ tỷ rốt cuộc là mang chàng đi đâu rồi.