Phần II
*****
- Thật sao?
Thần sắc Ninh Vũ Tích đột nhiên trở nên lạnh nhạt, tiện tay ném gạc thuốc ra, chậm rãi trở lại giường ngồi nhắm mắt trầm tư:
- Vậy ngươi đi tìm nó đi!
Ninh Vũ Tích đột nhiên thay đổi thái độ, trong lời nói lạnh như băng có sự lạnh nhạt không nói nên lời, so với tình hình vừa rồi hoàn toàn khác biệt. Lâm Vãn Vinh vô cùng thận trọng đáp:
- Thần tiên tỷ tỷ, kỳ thực ta cũng không muốn rời khỏi đây. Nhưng bây giờ Thanh Tuyền đang mang thai, giờ lại đi lên núi cao sương dày tìm ta, nếu vạn nhất xảy ra chút gì bất ngờ, ta dù chết trong lòng cũng khó yên. Chính gọi là làm quỷ hoa tâm, chứ không làm người phụ bạc, ta đi xem một chút, rồi lập tức trở lại …
Ninh Vũ Tích không nói không rằng, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt bình thản, tựa như không nghe thấy lời của hắn.
“Đây là thái độ gì? Rốt cuộc là cho ta đi xem, hay là không đây!“ Lâm Vãn Vinh nhíu chặt mày, nghĩ ngợi nửa ngày trời, nghiến răng: “Chẳng lo được nhiều như vậy, Ngưng Nhi, Đại tiểu thư, Xảo Xảo bọn họ đều ở dưới núi, hơn nữa Thanh Tuyền còn bụng lớn, ta nào có thể bỏ bừa bọn họ không lo, thế còn là nam nhân sao?“
Hắn hạ quyết tâm, đứng dậy đi ra ngoài, đi tới cửa đột nhiên quay người lại, nhưng thấy tiên tử ngồi ngay ngắn trên giường không hề động đậy. “Đành như vậy thôi!“ Lâm Vãn Vinh thở dài, sải bước như sao băng đi ra ngoài, không quay đầu lại nữa.
Ninh Vũ Tích mở mắt ra, nhìn dược cao, kính viễn vọng vứt lại trên mặt đất, đống lửa bừng bừng chiếu rọi trên khuôn mặt nàng, gương mặt dường như có vẻ sầu khổ.
Xuyên qua thạch động, vượt qua suối nước nóng, liền tới bên bờ vách núi. Nhìn về xa xa, xuyên qua tầng tầng mây mù, mơ hồ có thể thấy dưới núi phát ra từng đoàn từng đoàn ánh lửa. Cỡ như đom dóm, chậm rãi đi lên trên. Đối diện chính là tiên phường, cách trở giữa tầng lớp mây mù, nhìn không rõ ràng, tiếng pháo ầm ầm không ngớt bên tai.
- Ta ở đây, ta ở đây. Thanh Tuyền, Xảo Xảo, Ngưng Nhi…
Hai tay hắn bắc ở bên miệng, dùng toàn bộ sức lực, hét xuống dưới chân núi.
Gió núi vù vù, nháy mắt liền thổi tán âm thanh của hắn, còn chưa truyền ra được mười trượng.
Nhất định là do đêm nay gió quá to! Hắn nghiến răng, lòng tin không đổi tập trung sức lực toàn thân, hét vỡ cổ họng. Thiên Tuyệt Phong này cao ngàn trượng, thánh phường gần nhất cũng có khoảng cách mấy trăm trượng, cả ngày mây mù tràn ngập, u ám bao quanh. Giọng của hắn dù cho có lớn hơn gấp chục lần trăm lần, cũng không ai có thể nghe thấy, chẳng ai có thể nhìn ra. Trong mắt người đời, hắn chỉ là một hạt bụi nho nhỏ trên Tuyệt Phong, ai có thể lưu ý tới hắn.
Kêu gào, nhảy nhót cuối cùng đều là phí công, hao hết tất cả khí lực, giọng nói của hắn như làn khói, thương mới đau cũ cùng xộc lên trong lòng, không chịu được ngồi phịch xuống đất, cả người như tan ra, thở từng ngụm lớn. Tiên tử nói không sai, ngọn Tuyệt Phong này đâm thẳng tới trời, cách xa thế giới, tuyệt chẳng phải sức người có thể tới được, cho dù ở nơi này kêu cả đời, cũng không ai có thể nghe thấy.
Chẳng lẽ thật sự phải chết ở đây? Trong lòng hắn đột nhiên sinh ra cảm giác bất lực, nằm thẳng trên mặt đất lạnh như băng, mặc cho gió lạnh thổi qua, chẳng muốn nhúc nhích.
- Sao ngươi không kêu tiếp đi.
Một âm thanh nhẹ nhàng vọng lại, Ninh Tiên Tử tủm tỉm cười, dựa vào cửa động nhìn hắn, trên mặt sung sướng khó tả.
- Ta chỉ muốn nói với Thanh Tuyền mấy câu, vì sao lại khó như vậy?
Ngửa đầu lên nhìn trời sao mịt mờ, Lâm Vãn Vinh thở dài:
- Tỷ tỷ, tỷ là sư phó của Thanh Tuyền, đáng lẽ phải quan tâm tới nàng giống như ta chứ, chẳng lẽ tỷ nhẫn tâm nhìn nàng mất đi lão công, đứa bé mất đi phụ thân như vậy?
Ninh tiên tử thần sắc bình thản, lẳng lặng đáp:
- Ta yêu thương Thanh Tuyền không phải là giả, nhưng trở thành kết quả như hôm nay, lại là ngươi hại nó. Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm vì hành vi của mình, khi ngươi dùng pháo bắn Thánh phường, có nghĩ tới phải đối diện với hậu quả hôm nay hay chưa? Đây là sự trừng phạt đối với ngươi.
Đối diện với Ninh Vũ Tích cố chấp, hắn không có biện pháp nào, chỉ đành lắc đầu cười khổ, nhìn từng đốm từng đốm đỏ do đuốc phát sáng dưới núi kia, mặc dù rất gần, nhưng như cách chân trời góc biển, loại cảm giác này, cả đời hắn cũng khó quên được.
Thấy dáng vẻ bị đả kích của hắn, trong lòng Ninh Vũ Tích thống khoái khôn xiết, đứng ở cửa động xa xa đối lập với hắn, hai người cùng không nói gì. Gió núi rét lạnh, chân tay Lâm Vãn Vinh sớm đã rét tới tê dại, nhưng hắn cố nhịn, không nói lời nào. Ninh Vũ Tích nhìn chằm chằm vào người hắn, ánh mắt sâu kín, cũng không biết đang nghĩ gì.
Không biết trải qua bao lâu, trên núi dưới núi truyền lại từng trận hò hét đồng thanh ”Lâm tướng quân, Lâm tướng quân…” Mấy vạn người cùng hô lên tuy kinh thiên động địa, nhưng truyền tới nơi này thì đã như hư vô xa xăm, Lâm Vãn Vinh thình lình nhảy dựng lên:
- Ta ở đây, Thanh Tuyền, ta ở đây…
"Đoàng” một tiếng, cách biển mây, xa xa nhìn thấy trên đỉnh tiên phường đối diện một cột lửa bùng lên trời, cách xa cũng nhìn rõ ràng. Khóe mắt Lâm Vãn Vinh ướt hoe, đây là đang nhắc nhở ta, nhất định là Thanh Tuyền và Xảo Xảo các nàng tới rồi.
“Lửa? Đúng rồi lửa!“ Trong lòng hắn chấn động, vội vàng xoay người chạy như bay vào trong động.
- Ngươi đang tìm cái này sao?
Ninh Vũ Tích cười thản nhiên, giơ cái đánh lửa trong tay lên.