Trong động tĩnh mịch như chết, từng cơn gió lạnh mang theo tiếng gào rít ào ào thổi tới, Lâm Tam vừa rồi còn hoạt bát hiếu động, lúc này nằm trên mặt đất không hề nhúc nhích. Trong lòng Ninh Vũ Tích mơ hồ, thân hình khẽ rung lên, chậm rãi đi tới phía hắn, rõ ràng chỉ cách có vài bước, nhưng phảng phất kéo dài dằng dặc như mấy ngàn mấy vạn năm.
Lâm Tam nằm trên mặt đất, sắc mặt trắng bệnh, không nghe thấy tiếng hít thở, trong tay còn nắm chắc bảo kiếm Ninh Vũ Tích đưa cho.
- Ngươi, cứ như vậy mà chết sao?
Ninh Vũ Tích khe khẽ ngồi sụp xuống, nước mắt từ từ ứa ra:
- Ngươi nhiều lần xả thân cứu ta, nhưng lại khi nhục ta…. Chết rất tốt, ngươi nên chết từ sớm rồi, ta nhìn thấy ngươi là chán ghét, đặc biệt chán ghét!
Bàn tay nhỏ nhắn của nàng khẽ run lên, mặt vừa khóc lại vừa cười, chậm rãi vuốt má hắn:
- Ở trên núi tiên, xa cách hồng trần, ngươi là ai, ta là ai đều không quan trọng nữa, vốn muốn tìm người làm bạn, tới hết cuộc đời đau khổ này, nào biết ngươi khi phụ ta như vậy…
- Cả đời này lòng ta hướng đạo, tất cả đều đạm bạc, không tranh với người, nhưng vì ngươi mà phạm vào giận, phạm vào nộ, dù là làm được thần tiên, cũng là một vị tiên bị trục xuất phạm giới. Ngươi trời sinh thích náo nhiệt, ta lại làm ngươi bị vây khốn ở đây cả đời, làm ngươi giận ta, hận ta, nhưng không làm gì được ta… Chết rồi cũng tốt, sẽ không còn ai khi phụ ta nữa, trong lòng ta sẽ yên tĩnh, cả ngày sẽ ở bên cạnh ngươi, nhớ tới những ngày ngươi khi phụ ta, tu đạo hạnh luân hồi, kiếp sau sẽ lại để ngươi khi phụ ta.
Nàng cứ nói cứ nói, nước mắt từng chuỗi nhỏ xuống, bàn tay vừa chạm vào mặt Lâm Tam, lại cảm thấy nóng ấm ướt mềm, còn có hơi thở phả ra, đâu phải là một người chết, rõ ràng là quỷ sống.
- Ngươi, ngươi…
Trong lòng Ninh Vũ Tích thầm kinh hãi, nhảy dựng lên, chùi nước mắt, nhấc chân hung hăng đá lên chân hắn:
- Tên tiểu tặc giả chết ngươi, ta đánh chết ngươi!
Lâm Vãn Vinh rốt cuộc không nín thở được nữa. Thở một hơi thật dài, mở mắt ra cười, nói:
- Tỷ tỷ, ta chưa từng nói ta đã chết, là chính tỷ tưởng lầm mà thôi. Ấy a, đừng đá.
Ninh tiên tử bị hắn đùa bỡn, tâm tình bị tổn thương, nào còn có chút mủi lòng nào, nhấc chân hung hăng giẫm lên người hắn. Lâm Vãn Vinh đau đớn thét lên mấy tiếng, ánh mắt lạc trên người nàng, tức thì mắt nổi lên tia kỳ dị, ngay cả kêu đau cũng quên mất.
Ninh Vũ Tích cho hắn một trận đòn tàn bạo, nhưng lại không nghe thấy tiếng kêu thét, thầm thấy hơi ngạc nhiên. Trong lúc tay chân vẫn làm việc thì bỗng liếc hắn một cái, chỉ thấy ánh mắt hắn đang nhìn chằm chằm vào trước ngực của mình, nước giãi ở khóe miệng chảy dài tới nửa xích.
Nhớ tới thân thể mình nàng lập tức bật thét lên, mặt như lò than. Nàng mới vừa tắm rửa, lại nghĩ Lâm Tam chết ở trong tay mình, trong lúc cấp bách, ngay cả dải áo cũng chưa buộc xong đã chạy tới. Đánh một phen thỏa thích, y phục không chỉnh tề nữa, váy dài tán loạn, lộ ra chân ngọc thon dài thẳng tắp, bộ ngực đầy đặn căng tròn chỉ được phủ một chiếc yếm nhỏ, khe núi ẩn hiện, xuân quang bên trong nhìn vô cùng rõ ràng.
- Tặc tử chết tiệt!
Ninh Vũ Tĩnh vốn bình đạm như tiên, đã khi nào từng thê thảm như hôm nay. Cả thân thể lẫn tâm linh đều bị người ta đem ra bỡn cợt, vừa thẹn vừa giận, nước mắt điên cuồng trào ra, đá mạnh một cước vào mông Lâm Tam, lướt như bay vào trong động.
Lâm Vãn Vinh “ ối’ một tiếng liên tục lăn mấy vòng trên mặt đất, toàn thân đau đớn. Vừa rồi khi đi qua dây xích ngực đã bị một lần trọng thương, hiện giờ mông cũng nhận một cái, dù là người sắt cũng không chịu nổi nữa.
Nằm trên mặt đất thở hổn hển từng ngụm từng ngụm lớn, trong lòng lại có chút đắc ý, may mắn ta đi ra kịp thời, hôm nay thật là quá đủ nghiện, phải nói thân hình của Ninh tiên tử đúng là tuyệt vời, ngực cao mông nở, bụng phẳng eo liễu, sắc đẹp chẳng thua kém với An tỷ tỷ, quả nhiên không hổ là sư tỷ muội, có thể chiếm được tiện nghi của nàng, lão tử đại khái cũng là thiên hạ đệ nhất nhân rồi.
Dương dương đắc ý một hồi, trong lòng hết sức sảng khoái, ngay cả đau đớn trên mình cũng tựa hồ giảm bớt được mấy phần. Y phục toàn thân nát bấy, tán loạn, ống quần từ đầu gối trở xuống đã thành mảnh vụn, trên chân vết thương chằng chịt, đều là do hố bẫy đá vụt do Ninh tiên tử sắp đặt làm bị thương. Có điều so với tiện nghi mà đêm nay chiếm được, những điều này không đáng nhắc tới.
Nghỉ ngơi ở cửa động một lát, không nghe thấy âm thanh bên trong, cũng không biết tiên tử rốt cuộc thế nào rồi. Hắn từ trên mặt đất bò dậy, cố nhịn cơn đau ở chân, nhón từng bước đi vào trong.
Vừa mới đi tới cửa thạch thất, còn chưa thò đầu vào trong, liền thấy kình phong lao tới, mấy thứ đồ lao về phía mình như bay, giọng tiên tử nghiến răng nghiến lợi thống hận truyền ra: