Tiếng ca trong trẻo thánh thót, như trân châu rơi trên mâm ngọc, giai điệu thanh nhã, phảng phất như tiếng ca ngoài vòm trời, xua tan mọi suy tư của con người.
Ninh Vũ Tích trong bạch y tựa như tiên nữ, đứng yên trên mỏm núi, ánh trăng phủ lên gò má xanh xao của nàng trông thật tuyệt mỹ, tâm tưởng nàng như hòa nhập với đất trời. Lâm Vãn Vinh gần sát bên nàng, nghe thấy giọng hát khe khẽ của nàng, trong lòng đột nhiên nảy sinh cảm giác bình lặng, ở chốn mây cao vạn trượng nghe được tiếng tiên ca, việc khoát hoạt nhất đời người cũng cùng lắm là như thế này thôi, giờ phút này, hồng trần nhộn nhịp dường như thật sự cách xa hắn rồi!
Hát xong một khúc, Ninh Vũ Tích đã tan vào cảnh ý mỹ diệu, trong mắt bỗng ươn ướt, đứng ở nơi đó hồi lâu không nói lời nào, vẻ mặt thật an bình.
- Hát rất hay, hát rất hay.
Một âm thanh xao động vang lên bên tai nàng:
- Không ngờ rằng tiên tử tỷ tỷ còn biết các tiểu khúc, nói ra ta cũng rất lâu không nghe hát rồi, lần trước nghe người ta hát còn ở Kim Lăng, khúc đó hình như gọi là Thập Bát mô hay là Thập Cửu mô gì đó, gần đây đọc sách quá nhiều, nhất thời không nhớ được.
- Là Thập Bát mô.
Ninh tiên tử vừa rồi còn để hết tâm tư vào trong tiên cảnh, nghe hắn múa mép bỗng mơ hồ thuận miệng nói tiếp một câu.
- Đúng, đúng, chính là Thập Bát mô.
Lâm Vãn Vinh cười cợt:
- Không nghĩ tới khúc hát này có danh như vậy, ngay cả tiên tử tỷ tỷ cũng nhớ rõ ràng, không biết có thể hát lên đôi câu hay không.
“Lại để cho tên dâm tặc này ám toán rồi!“ Lời vừa thốt ra khỏi miệng liền ý thức được không ổn, Ninh Vũ Tích thầm “hứ” một tiếng, gò má nổi một áng mây hồng. Bị Lâm Tam phá bĩnh, vốn ý cảnh mỹ hảo trong không gian thần diệu xa xăm liền biến mất sạch sẽ, nàng phảng phất như từ tiên cảnh rơi trở lại hồng trần, loại cảm giác này, thực khiến cho người ta giận dữ mà!
- Nếu ngươi còn nói nữa, ta sẽ cắt lưỡi ngươi xuống.
Ninh tiên tử trừng mắt nhìn hắn, căm tức nói.
- Cắt mất lưỡi ta cũng phải nói.
Lâm Vãn Vinh lắc đầu than:
- Ngọn núi này vừa cao vừa lớn, cả ngày mây mù uốn lượn, trừ chúng ta ra, ngay cả một cái bóng quỷ cũng không tìm ra. Nếu bảo ta không nói chuyện, còn không bằng bảo ta trực tiếp từ nơi đây nhảy xuống cho xong.
- Vậy ngươi cứ nói đi.
Ninh Vũ Tích thản nhiên mở miệng:
- Hi vọng mười năm sau ngươi còn có hứng thú như thế.
Một đòn này đánh trúng chỗ yếu hại của Lâm Vãn Vinh, hắn cãi lộn ầm ĩ quen rồi, nếu ở trên tuyệt phong này đợi một đời, so với giết hắn còn khó chịu hơn, mười năm sau đâu còn có tâm tư trêu ghẹo thế này. Ninh tiên tử hiểu rõ bản tính của hắn, một câu liền làm hắn câm lặng.
Ngọn Tuyệt Phong này chọt thẳng lên mây trời, cách xa trần thế, cũng chẳng biết năm tháng, thời gian. Chỉ có trăng hoa như nước, màn đêm thâm trầm, nhật nguyệt tuần hoàn soi tỏ. Hai người nhất thời chìm trong yên lặng. Lâm Vãn Vinh cũng mới có thời gian xem xét cảnh tượng trên núi.
Ngọn kỳ phong này chiếm vùng đất lớn, đá cuội chồng chất vươn cao, nhấp nhô lởm chởm. Thấp thoáng sau đống đá có vài mảnh rừng, thúy trúc tùng bách, lá xanh rễ sâu, thân cành chắc khỏe. Trong rừng, trong khe đá, khắp nơi hoa cỏ nở rộ. Rất nhiều loại còn chẳng biết tên gọi, so ra còn đa dạng hơn cả ở dưới núi, sặc sỡ đủ màu, khoe sắc đua tài.
Gần vách núi bên rừng cây có một cái thạch động tự nhiên, sâu không thấy đáy. Bên động là một hồ nước xanh biếc, nước hồ trong suốt, có ít bong bóng nổi lên, hình như có một miệng suối nước nóng. Từng làn hơi ấm từ mặt hồ lâng lâng bốc lên.
“Suối nước nóng?“ Lâm Vãn Vinh nhìn thấy thì mừng lắm, vội vàng chạy tới suối nước. Động tác hắn nhanh, nhưng có người so với hắn càng nhanh hơn, mới chạy được vài bước, liền nghe thấy một cơn gió mát thổi qua, thân hình Ninh tiên tử nhanh như tia chớp lướt tới trước, mặt đầy vẻ vui mừng, tới bên suối nước dừng lại.
- Ý, tiên tử chẳng lẽ muốn tắm cùng ta ư?
Hắn cười hai tiếng chạy tới, thử độ ấm của nước, mặt nước hơi nóng, phía dưới lại không nóng không lạnh, sảng khoái vô cùng.
- Đương quy, lan bảy lá, Kim Ngân hoa, mạn đà la…
Nhìn thấy trên mặt đất phủ đầy hoa cỏ rực rỡ, những thứ này đều là dược liệu bình thường khó tìm được, Ninh tiên tử vui mừng không thể kìm nén, đưa tay hái một cành, đang muốn ngửi, chợt nghe một tiếng “ùm” lớn vang lên, tựa như có tiếng vật nặng gì đó rơi xuống nước.
Nàng giật mình kinh hãi, chỉ thấy trước người cách đó không xa đặt một đống quần áo tán loạn, trong hồ nước có một vòng nước chậm rãi lan ra xung quanh, đảo mắt liền biến mất hút.