Phần II
Lâm Vãn Vinh cười lớn, quả nhiên là không thẹn được ta huấn luyện. Nhị tiểu thư một câu trúng đích. Thiên hạ này là thiên hạ của người Đại Hoa, không phải là thiên hạ của Ngọc Đức Tiên Phường. gọi là Thánh phường, chính là đại biểu cho những hồng nho sĩ tộc, trong Kinh Hoa học viện những môn sinh học kỳ nghệ kỹ xảo, trừ một bộ phận nhỏ là bởi vì hứng thú yêu thích ra, phần lớn đều là xuất thân nghèo khổ, đối với cái gọi là Thánh phường không có cảm tình cũng là bình thường.
Tạm nghỉ ngơi trong chốc lát, nghe giọng oanh yến của Nhị tiểu thư kể những chuyện thú vị trong học đường, cũng thật thoải mái tự tại. Cũng không biết nghĩ tới cái gì, thần sắc Nhị tiểu thư đột nhiên gấp gáp, nắm chặt tay hắn:
- Lâm Tam, vừa rồi ngươi nói với Tứ Đức, ngươi muốn lên tiền tuyến chống lại người Hồ, là thật hay giả?
Lâm Vãn Vinh thở dài, trở nên vô cùng đứng đắn:
- Nhị tiểu thư, ta hỏi nàng một vấn đề. Nếu như một người, hắn có chút thông minh vặt, còn có chút may mắn nhỏ, làm được không ít việc. Mọi người đều xem trọng hắn, hi vọng hắn ra sức vì nước. Nhưng hắn tự biết mình, luận về bản lĩnh đích thực, hắn còn kém quá xa, nếu là tùy tiện nhận lệnh, rất có khả năng làm lỡ quốc sự, nếu nàng là hắn, nàng sẽ làm thế nào?
Ngọc Sương trầm ngâm một hồi rồi lắc đầu:
- Quốc quân đại sự, ta cũng không rõ. Nhưng nếu người người tán dương, lại làm được không ít việc, nếu chỉ nói là chỉ có chút thông minh vặt, không có trí tuệ lớn, điều này tuyệt không thể có. Hắn lo lắng mình có khả năng làm lỡ việc nước, thì không phải là người hồ đồ, đã có nỗi ưu tư này, sao lỡ được việc nước? Ta thấy hắn thật ra là rất thông minh, có để đảm nhận việc lớn.
Lâm Vãn Vinh nghe được mặt mũi vui vẻ: “Tiểu nha đầu này không phải là cố ý khen ta chứ!”
- Vậy nếu ta ra tiền tuyến, nàng có muốn ta đi hay không?
Nhị tiểu thư long lanh nước mắt, nép vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn:
- Ta đương nhiên không hi vọng ngươi đi. Lên tiền tuyến đánh trận, đao thương không có mắt, nếu là làm ngươi bị thương một phân nửa hào, ta cũng quyết không muốn sống nữa.
Nàng tuy tuổi còn nhỏ, nhưng tình cảm lại rất chân chất, Lâm Vãn Vinh nghe mà cảm động, đang muốn nói, ngón tay xinh xinh của Ngọc Sương đặt lên môi hắn, nước mắt lấp lánh:
- Nhưng hảo nam nhi chí ở bốn phương, nếu là ngươi nhất định muốn đi, ta cũng không ngăn ngươi. Ta và tỷ tỷ vĩnh viễn đợi ngươi, chàng sống thiếp sống, chàng chết thiếp chết!
Lâm Vãn Vinh cảm động không cất lên lời, ôm nàng vào lòng an ủi một phen, tiểu nha đầu trong lòng không dấu được chuyện, nghe hắn nói đôi câu chuyện cười, ưu sầu liền vơi hết, mừng rõ giúp đỡ hắn làm việc, thỉnh thoảng ban cho hắn một nụ cười ngọt ngào, làm sự mệt mỏi của Lâm Tam tiêu tán sạch, động lực thêm mười phần.
Giải quyết một đống việc lớn việc nhỏ của Tiêu gia xong xuôi, ngẩng đầu lên nhìn trời, không ngờ đã sẫm tối. Vẫy vẫy cổ tay đau nhức, Lâm Vãn Vinh lắc đầu cảm thán, Đại tiểu thư thật sự là không dễ dàng, một mình phải xử lý đống việc thế này, còn phải làm nhiều năm như vậy, cũng không biết nàng sao có thể gắng gượng được.
Thanh Tuyền tối nay khẳng định là nghỉ lại trong cung rồi, cha con họ có rất nhiều việc muốn nói. Phái Tứ Đức đi đưa tin cho Xảo Xảo và Ngưng Nhi, hai vị phu nhân mỗi người đưa lại một phong thư. Chữ viết của Xảo Xảo xinh xắn gọn ghẽ: