“Một người cũng không thể thiếu!” Lâm Vãn Vinh nghe được rộn ràng phấn khởi, ôm lấy thân hình mềm mại, khẽ vuốt ve lên tấm lưng nàng:
- Nhị tiểu thư nói vậy thật quá tốt rồi, ta nhất định cương quyết quán triệt chỉ thị của nàng, duy trì nguyên tắc công bằng, công chính và công khai, làm nàng và Đại tiểu thư sống vui vẻ khoái hoạt.
Ngọc Sương “ừ” một tiếng, thẹn thùng nũng nịu:
- Tiện nghi đã cho ngươi chiếm hết rồi, ngươi chớ có khi phụ ta và tỷ tỷ. Nếu không, ta sẽ chết cho ngươi xem.
- Sao có thể thế chứ, ta là người như vậy sao?
Lâm Vãn Vinh cười ha ha, nhìn quanh quất, thần bí nói:
- Kỳ thực phu nhân còn đề xuất một yêu cầu rất quá đáng với ta, có điều một mình ta cũng không cách nào làm được, cần nàng và Đại tiểu thư phối hợp.
Nhị tiểu thư bị gợi lên hứng thú, nóng ruột hỏi:
- Nương thân đưa ra yêu cầu gì? Có khó làm không? Con người của ngươi, không nói một lượt cho xong đi, cứ làm ta lo lắng.
Lâm Tam thì thầm vài câu bên tai nàng, Ngọc Sương nghe được mặt đỏ tới tai, khẽ “hứ “ một tiếng che gò má nóng như đốt:
- Thẹn chết người đi, nương thân sao có thể nhắc đến cái này? Muốn sinh ngươi và tỷ tỷ đi mà sinh, ta chẳng muốn quản đến ngươi nữa.
Nha đầu này da mặt thật non, Lâm Vãn Vinh cười trộm không thôi, nhưng lại thở dài:
- Ngọc Sương, đây là ta yêu thương nàng mới nói ra. Nàng nghĩ xem, chỉ cần nàng sinh hạ em bé trước, vì Lâm gia tăng thêm huyết mạch, ở trong nhà chúng ta còn có ai dám khi phụ nàng? Còn không phải ai nấy đều chiều chuộng nàng, yêu thương nàng sao.
Nhị tiểu thư suy tư một hồi, cảm thấy rất có lý, bẽn lẽn buông tay xuống, ngượng ngập:
- Lời ngươi nói là thật chứ? Nhưng mà ta chưa từng làm mẹ, không biết như thế nào mới có thể sinh em bé. Lâm Tam. Ngươi phải dạy ta!
- Dạy chứ, đương nhiên là phải dạy rồi!
Lâm Vãn Vinh cười xảo quyệt:
- Ở đây ta có một quyển sách giáo dục chỉ có mỗi một bản dạy như thế nào mới sinh được em bé, còn là bản sao màu nữa, tư thế phong phú, hình ảnh sống động, tối hôm nay chúng ta cùng nghiên cứu một phen nhé.
- Tùy ngươi.
Nhị tiểu thư nào biết dụng tâm hiểm ác của hắn, rúc vào lòng hắn, thỏ thẻ:
- Lâm Tam, ngươi đừng đi nữa, trước đây cuộc sống vui vẻ như vậy. Nghe ngươi kể chuyện cười giảng cố sự làm ta rất thích thú. Bây giờ một ngày không nhìn thấy ngươi, trong lòng ta liền không yên ổn. Nơi này là nhà của ta, nhưng cũng là nhà của ngươi, ngươi không thể bỏ rơi chúng ta.
Giọng Nhị tiểu thư mềm mỏng ấm áp, thật là êm tai, Lâm Vãn Vinh cảm động tự đáy lòng. Căn nhà lớn hoàng đế ban cho, có Thanh Tuyền, Ngưng Nhi và Xảo Xảo, người một nhà ở cùng nhau. Cảm giác đó thật êm ấm và vui vẻ, còn ở Tiêu gia thì có phu nhân và Đại tiểu thư chống đỡ, vạn sự chẳng cần nhọc lòng, sống thật thanh bình khoái hoạt, không phải lo nghĩ gì.
- Ta biết, ngươi không nỡ bỏ mấy tiểu thiếp ngươi nuôi ở bên ngoài.
Thấy hắn rất lâu không nói gì, Nhị tiểu thư chu mỏ hừ một tiếng, gương mặt đầy vẻ ấm ức:
- Bọn chúng có cái gì tốt chứ? Chẳng lẽ ta và tỷ tỷ cộng lại, còn không so được với mấy con tiểu hồ ly ngươi nuôi bên ngoài?
“Trong mấy lão bà lớn lớn bé bé của ta, luận về tuổi, luận về học vấn, luận tới vòng ngực, ai là nhỏ còn chưa nói chắc được đâu!” Lâm Vãn Vinh cười khan:
- Nhị tiểu thư nói đi đâu thế, cái gì lớn nhỏ chứ. Chúng ta đều là người một nhà mà, cho dù là nhỏ, ta cũng có thể làm nàng ta thành lớn. Hơn nữa, mấy vị tỷ tỷ kia nàng hẳn cũng nghe qua rồi. Lạc tiểu thư của phủ Kim Lăng nàng cũng đã gặp, nàng ta chính là tài nữ nổi tiếng. Có điều đợi nàng qua cửa rồi, nàng sẽ phát hiện ra một mặt khác của nàng ấy. Còn có Xảo Xảo nàng cũng biết đó, Xảo Xảo tính cách thùy mị hiền hòa, không tranh với người, phu nhân và Đại tiểu thư đều rất thích nàng ấy. Còn có một vị chính là Thanh Tuyền, nàng ấy mỹ lệ hiền thục thiên hạ ít có, khi ta và Đại tiểu thư bị Bạch Liên giáo bắt cóc, chính là nàng ấy đã cứu chúng ta ở trên núi Đương Đồ, ta dám đánh cuộc, nàng nhìn thấy mặt Thanh Tuyền sẽ thích nàng ấy liền.