Mấy cái thứ lộn xộn này là những gì, còn cả bản sao của ‘Động huyền tử tam thập lục tán thủ’ thần bí mạc trắc, Tiểu phu nhân nóng bừng mặt, khẽ gắt một tiếng quay đầu đi:
- Ngươi làm cái gì đây? Mau thu lại.
- Phu nhân chẳng lẽ là chê sính lễ này quá ít?
Lâm Tam lắc đầu, vẻ mặt nghiêm chỉnh:
- Phu nhân, những thứ này cùng tính mệnh, trinh tiết của ta được liệt vào Lâm gia tao bảo, tuyệt chẳng hư danh vô ích. Nói về mê dược này đi, chính là loại thuốc cực tốt bắt buộc phải có khi hành tẩu giang hồ, tiểu đệ từng nhiều lần dựa vào nó biến hiểm thành an. Lại nói tới hỏa thương này, uy lực to lớn, trên chiến trường vô số lần cứu tính mạng của ta. Động huyền tử tam thập lục tán thủ càng không cần phải nói nữa, phu nhân đã nhìn qua, thứ này chính là chí bảo của sư môn ta, sự quan trọng không nói cũng biết. Càng khó kiếm được là, bản này còn là bản sao, quá là trân quý. Những thứ này mà so với kim ngân tài bảo, trân châu mã não gì đó còn quan trọng hơn. Đây cũng có thể thấy được thành ý của ta.
Tiêu phu nhân gật gật đầu, gương mặt hiện lên một ý cười:
- Ngươi quả nhiên có chút thành ý. Những lời lần trước ta nói, ngươi hẳn là còn nhớ được. Tiêu gia ta tuy nhân đinh đơn bạc, nhưng cũng không thể để người ta nói ra nói vào. Ngọc Sương và Ngọc Nhược, ngươi chỉ có thể lấy một người.
Lâm Vãn Vinh cũng không tranh cãi với bà, đưa toàn bộ sính lễ kia về phía bà:
- Phu nhân, người trước tiên thu những chí bảo này lại, tránh cho có đạo tặc nhìn thấy đỏ mắt. Tán thủ kia phu nhân hãy giấu sát bên người, rơi vào tay bọn trộm có thể vô cùng tai hại.
“Những thứ mê dược, hỏa thương, còn có họa sách làm người ta thấy phải xấu hổ kia, ta là một quả phụ thu thập làm cái gì?” Tiêu phu nhân vội đẩy tay, mặt phấn đỏ lên:
- Hay là ngươi tự cất giữ đi. Không chừng ngày nào đó phải dùng. Nếu ngươi có lòng, liền mời người làm mai chuẩn bị bánh bột lụa đỏ đến thẳng cửa đề nghị kết thông gia. Nhưng thứ chí bảo của nhà ngươi này, ngươi cứ nên thu lại đi!
Bà vội vàng lùi lại hai bước, xem mấy thứ trong tay Lâm Tam cầm như là hồng thủy mãnh thú.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Phu nhân quả nhiên là nhân hậu thiện lương, chính là tấm gương cho chúng ta học tập. Nếu đã như thế, phu nhân, việc này liền quyết định như thế. Đợi việc bên ta xử lý hoàn tất. Sẽ chọn một ngày tốt, nghênh đón tiểu thư qua cửa, tới lúc đó hai nhà biến thành một nhà, thân mật vô cùng.
Tiêu phu nhân “ừ” một tiếng, lập tức ngẩng đầu:
- Không được…! Lâm Tam, nói tới nửa ngày, ngươi rốt cuộc là muốn lấy Ngọc Sương hay là Ngọc Nhược?
- Tới lúc đó hãy quyết định đi.
Lâm Vãn Vinh thở thật sâu, mặt đầy vẻ khó xử:
- Mặc kệ là Đại tiểu thư, hay là Nhị tiểu thư. Tâm tình ai tốt thì để người đó lên kiệu hoa, ta cũng không thể làm phu nhân khó xử phải không! Cứ quyết định như vậy, phu nhân, ta ra ngoài làm việc.
- Nói cái gì vậy?
Tiêu phu nhân vội chắn trước mặt hắn, mày liễu dựng ngược, tức giận nói:
- Kiệu hoa tới cửa nhưng còn không biết tân nương tử là ai ư? Nào có việc như vậy được? Ngọc Sương, Ngọc Nhược người nào có thể tâm tình tốt? Không được, hôm nay ngươi phải quyết định việc này. Nếu không ta không để yên cho ngươi!
Bà bực tức trong lòng, bừng lên cả khuôn mặt trắng nõn nà, ửng lên một màu hồng đượm, tựa như mang theo một cỗ phong vận mê người, giống như một thiếu phụ ngoài hai mươi.
- Phu nhân, ta nếu có thể quyết định, thì không cần làm khó như vậy rồi.
Lâm Vãn Vinh dang tay ra, cười khổ:
- Ta và Đại tiểu thư hiểu nhau, cùng Nhị tiểu thư yêu nhau, tình cảm với các nàng y như nhau. Phu nhân bảo ta chọn ai? Phu nhân nhẫn tâm để ta lựa chọn sao? Dù sao ắt phải có một người thương tâm, chọn ai cũng như nhau, phu nhân tự quyết định được rồi.
Hắn kéo chốt cửa định đi ra ngoài, hành động cực kỳ kiên quyết, Tiêu phu nhân vô cùng tức giận: “Tên Lâm Tam này thật giảo hoạt, lại đem nhưng việc này đẩy lên người ta, bàn tay mặt trước mặt sau đều là thịt, bảo ta cắt bỏ như thế nào.”
Bà do dự hồi lâu, chẳng biết lựa chọn như thế nào, thấy Lâm Tam sắp đi ra khỏi phòng, vội vàng nghiến răng:
- Lâm Tam, ngươi quay lại đây!
Chờ đợi chính là câu này đây, Lâm Vãn Vinh quay người, cười đùa:
- Phu nhân, người gọi ta?
Tiêu phu nhân lườm hắn tức giận hừ một tiếng:
- Chớ cho rằng ta không biết chút tâm tư quỷ của ngươi, muốn cùng lấy cả Ngọc Sương và Ngọc Nhược, ngươi nói rõ đi, học được từ đâu những thứ hư hỏng chẳng hợp đạo lý này?
- Phu nhân cao kiến, liếc mắt liền nhìn thấu suy nghĩ trong lòng ta, quả nhiên là anh hào trong nữ giới, cân quắc không kém đấng nam nhi.