Này thì Ngọc Xương ...
- Nhị tiểu thư, nàng làm gì thế này? Có gì từ từ nói, ngàn vạn lần không được nghĩ quẩn.
Lâm Vãn Vinh sợ đến nhảy dựng lên, tiến lên một bước muốn đoạt trủy thủ của nàng.
Tiêu Ngọc Sương tức giận, trong miệng hừ một tiếng, mũi đao sáng loáng liền muốn đâm tới:
- Ngươi mới nghĩ quẩn đó, ta tới là để tính sổ với tên phụ tình ngươi.
Nàng làm bộ muốn đâm, động tác lại chậm rãi, ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng không bằng. Lâm Vãn Vinh nhìn thấy vừa mừng vừa sợ, vội đoạt lấy chủy thủ trong tay nàng:
- Nhị tiểu thư, nàng hiểu lầm rồi, với nhân cách của ta, sao có thể làm ra loại việc tới cầm thú cũng không bằng chứ?
- Ngươi còn dám nói…
Vành mắt Tiêu Ngọc Sương đỏ ngầu, nước mắt tuôn trào dọc theo hai bên má:
- Vừa rồi chính miệng ngươi nói, ngươi muốn cưới công chúa gì đó, ngay cả thánh chỉ của hoàng thượng cũng đưa tới tận nhà ta rồi, còn nói ngươi không phải kẻ phụ bạc. Trả đao cho ta, ta muốn đồng quy vu tận với ngươi, ngươi là đồ xấu xa độc ác!
Nhị tiểu thư giãy dụa muốn đoạt lấy chủy thủ trong tay hắn, nhưng sức nàng quá yếu, sao là đối thủ cùa Lâm Tam. Giật vài cái, không địch lại hắn, chợt òa một tiếng khóc rống lên, liều mạng đấm vào ngực hắn:
- Ngươi là tên bại hoại vong ân phụ nghĩa, ta bị người khi phụ đến chết rồi, cả nhà ta đều bị ngươi khi phụ chết rồi!
Nha đầu này mạnh miệng mà mềm lòng, Lâm Vãn Vinh nhìn thấy trong lòng đau xót từng cơn, mặc cho nắm đấm nhỏ của nàng như mưa đập vào ngực mình, chỉ cười hì hì, một lời cũng không nói.
- Ngươi, ngươi làm cái gì đây?
Nhị tiểu thư phát tiết một trận, nước mắt đẫm trên mặt, liếc mắt nhìn trộm thấy thần tình thoải mái nhẹ nhõm của hắn, trong lòng thực sự tức giận. Tay tăng thêm sức mạnh, hung dữ nhéo lên ngực hắn.
Lâm Vãn Vinh nghiến răng mím lợi nhịn đau, nắm lấy tay nàng cười nói:
- Có mệt không? Nên nghỉ một chút rồi đánh tiếp, ta đảm bảo sẽ không chạy, lâu lắm rồi không được mát xa rồi.”
- Mát cái đầu ngươi, ngươi toàn khi phụ ta như thế.
Tiêu Ngọc Sương vừa thẹn vừa giận, hai tay dùng sức cào lên ngực hắn, lập tức đau xót tận tim óc, không nhịn nổi nữa, gục đầu vào lòng hắn. Khóc òa lên.
“Đều là tai họa lão già hoàng đế làm a! Thấy Nhị tiểu thư ở trong lòng ngực mình không ngừng nức nở nghẹn ngào, khóc tới mức muốn đứt hơi, trong lòng Lâm Vãn Vinh cũng không dễ chịu, khẽ vỗ võ vai nàng:
- Nhị tiểu thư, đừng nên khóc nữa, sự tình không như nàng tưởng tượng đâu …
- Ta cứ khóc, ta cứ khóc…
Tiêu Ngọc Sương ở trong lòng ngực hắn vặn vẹo một hồi. Nước mắt ướt đẫm áo trước ngực hắn:
- Ngươi còn ở đây làm gì, còn không mau đi làm phò mã. Xem như ta nhìn lầm tên nhẫn tâm ngươi.
Nhị tiểu thư chửi mắng hung ác, núp trong lòng hắn không dám ngẩng đầu lên, lệ hoa như Hoàng Hà cuồn cuộn. Lâm Vãn Vinh thầm buồn cười: “Mấy ngày không gặp, tiểu nha đầu này chửi người ngày càng lợi hại, nhưng lòng vẫn mềm yếu như vậy. Cũng may là gặp phải ta, nếu gặp phải tên nào miệng lưỡi trơn tru lòng tham không đáy, còn không phải là khi phụ chết nàng rồi ư?”
Thấy Nhị tiểu thư khóc không ngừng lại được, Lâm Tam vô cùng đau lòng, vội đánh mắt ra dấu với Tứ Đức. Tên tiểu tử này rốt cuộc xem như còn chút thông minh, giương tai lên làm bộ nói:
- Tam ca, huynh nghe xem, hình như là phu nhân ở trong nhà gọi huynh đó!
Tiêu Ngọc Sương sợ nhảy dựng lên, vội thoát khỏi lòng hắn, đẩy hắn đi ra ngoài:
- Ngươi đi mau, đi mau. Đừng để nương thân nhìn thấy ngươi …
- Vì sao?
Lâm Vãn Vinh không hiểu hỏi lại.
Nhị tiểu thư hừ một tiếng, tức giận:
- Ngươi còn dám hỏi, Nương thân bị ngươi làm tức phát bệnh rồi. Nếu là đợi lát nữa để người tỉnh lại nhìn thấy ngươi. Lấy chổi đánh ngươi, ngươi, ngươi tự nhận lấy, ta không để ý ngươi nữa.
Nhị tiểu thư tức giận quay đầu đi.
“Hóa ra là Nhị tiểu thư thương ta!” Lâm Vãn Vinh vui tới mặt cười tràn ngập, nắm lấy tay nàng không rời:
- Nàng yên tâm, phu nhân là người biết lý lẽ. phu nhân sẽ không đơn giản thô bạo như vậy đâu.
- Quỷ mới thương ngươi!
Khuôn mặt nhỏ của Nhị tiểu thư đỏ bừng, vặn vẹo mấy cái, chỉ là hắn nắm quá chặt, giãy giụa không thoát.
“Hắn quá khỏe, không trách ta được!” Nhị tiểu thư tìm lấy lý do, làm như trả lời cho chính bản thân mình, bị bàn tay nóng ấm của hắn nắm lấy, chăm chú nhìn khuôn mặt tươi cười quen thuộc của hắn, nhất thời vừa đắng cay lại vừa ngọt ngào, trăm loại tư vị trào lên trong lòng.
- Nhị tiểu thư, Nhị tiểu thư…
Lâm Tam gọi mấy tiếng mới kéo được Nhị tiểu thư trong suy tư trở về, nàng ừm một tiếng, khẽ nói:
- Ngươi, ngươi vừa rồi mới nói cái gì?
- Ta nói, xin nàng nhất định phải tin tưởng ta.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ta là người thế nào nàng cũng biết, ta có khi nào sợ ai, lại có khi nào làm những việc trời và người cùng phẫn nộ?
Cẩn thận hồi tưởng những hành động việc làm của Lâm Tam từ khi vào phủ tới nay, mặc dù thỉnh thoảng có vượt qua khuôn phép, nhưng không phải vô lý, thực sự chưa làm việc gì không phải với người, vội lắc đầu:
- Ngươi nói với ta những điều này làm gì, ta không muốn nghe. Ngươi cứ về làm phò mã tốt đi, ta và nương thân, tỷ tỷ dù cô khổ cả đời cũng không cần ngươi lo.
Lâm Vãn Vinh cười thầm một tiếng, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của nàng âu yếm vuốt ve:
- Đây đều là kế sách hoàng đế làm ra, mục đích của nó chính là xúi bẩy chia cắt tình cảm của chúng ta, nàng đừng để bị lừa.