Phần II
- Phu nhân?
Lâm Vãn Vinh chấn động:
- Ta và phu nhân xưa nay không có thù, gần đây lại có ơn, phu nhân sao có thể hạ độc thủ như thế?
Tứ Đức nhích đến bên hắn, vô cùng thận trọng nói:
- Tam ca, huynh cứ chạy mau đi. Lát nữa phu nhân nhìn thấy huynh, không đảm bảo sẽ xảy ra được chuyện gì đâu.
- Phu nhân hạ độc thủ?
Hoàn Nhi hừ mạnh một tiếng:
- Ta thấy phu nhân đối với ngươi quá nhân tử rồi. Đối với dạng tặc tử vong ân phụ nghĩa bội tình bạc nghĩa, phải lấy gậy đánh chết, thả chó cắn chết, lấy lửa thiêu chết, ăn cơm nghẹn chết… tóm lại là chết không tử tế!
- Không thể nào!
Lâm Vãn Vinh hít một hơi khí lạnh. Tiểu nha đầu này không ngờ có cừu hận khắc cốt với ta như thế, ta lại không chiếm tiện nghi của nó:
- Hoàn Nhi muội muội, Lâm Tam ta ở Tiêu gia cũng không phải là một hai ngày, là người thế nào, mọi người đều biết, nói nhân phẩm ta xấu cũng chẳng có một điểm, chửi ta vong ân phụ nghĩa, bội tình bạc nghĩa, loạn thần tặc tử, muội càng là người đầu tiên. Ta rốt cuộc là làm sai chỗ nào, mà phải có cách chết thảm như thế?
Hoàn Nhi cười lạnh lùng:
- Ngươi làm không sai, là hai vị tiểu thư nhà ta nhìn lầm thôi. Không nhận rõ nhân phẩm của người, bị tên tặc từ vô sỉ ngươi lừa. Hai vị tiểu thư có khổ nói không ra lời, nhưng Hoàn Nhi ta lại không sợ ngươi. Cho dù ngươi làm phò mã gia đời đời phú quý thì sao nào? Phụ tình bạc nghĩa chính là ngươi, cho dù ngươi chém đầu ta, ta cũng phải chửi tên tặc tử ngươi. Tứ Đức, đuổi kẻ vô sỉ này đi!
Tiểu nha hoàn này nói một tràng dài như pháo liên thanh, Lâm Vãn Vinh nghe mà hồ đồ mụ mẫn:
- Phò mã gia cái gì, phụ tình bạc nghĩa cái gì, đây rốt cuộc là trò đùa gì, Hoàn Nhi. Muội nói rõ ràng chút đi.
- Tam ca…
Tứ Đức nhỏ giọng nói:
- Huynh cứ nhận đi. Hoàng thượng phái người đến đưa Đại tiểu thư đi rồi, còn ban thánh chỉ cho phu nhân, nói là muốn chọn huynh làm phò mã, không thể lấy nữ tử dân gian nữa. Thánh chỉ kia còn ở trong tay phu nhân, phu nhân tức tới bệnh rồi. Nhị tiểu thư vội vã chạy về, nghe được tin ấy cũng ngất đi.
Lâm Vãn Vinh nghe được đại nộ:
- Hồ đồ! Ta hỏi ngươi, ta là dạng người đó sao? Tứ Đức, ngươi nói đi, nhân phẩm của Tam ca, và thánh chỉ của hoàng thượng, ngươi tin cái nào?
Tứ Đức do dự một chút, thận trọng đáp:
- Hình như thánh chỉ của hoàng thượng đáng tin hơn một chút, Tam ca huynh đừng giận, chúng chỉ là một chút mà thôi.
“Oan, con mẹ nó oan quá!” Lâm Vãn Vinh căm tức cực kỳ: “Lão hoàng đế tâm tư ác độc thế sao, hôm qua vì điều này ta còn liều chết chống lại. Nào biết ông ta đã đâm dao sau lưng, thừa dịp ta trong lúc vì nước “hiến thân”, thình lình đem thánh chỉ tới tay phu nhân rồi. Nếu ta là phu nhân, khẳng định thổ huyết tại chỗ, huống gì là Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư cực kỳ ngưỡng mộ ta sâu đậm, điều này đơn giản là muốn lấy mạng!”