Phần III
Bộ dạng Tiêu tiểu thư ra vẻ như chống cự lại như muốn nghênh tiếp, càng kích thích sắc hỏa của Lâm đại nhân bốc lên, cùng lão bà của mình hoan ái, chính là thiên kinh địa nghĩa. Hắn đưa tay luồn vào tiết y của Thanh Tuyền, Tiêu tiểu thư khẽ rên lên, hơi thở như lan:
- Lâm lang, không, không được! Chàng, trên người chàng có mùi của người khác!
Không phải chứ, lúc này rồi mà nàng còn nhớ điểm này, Lâm Vãn Vinh tức thì xụi lơ. Thấy bộ dạng cúi đầu ủ rũ của hắn, Tiêu tiểu thư phì cười, che miệng nói:
- Ai bảo chàng đêm qua khoái hoạt như thế, đó là chàng tự chuốc lấy.
- Ngày hôm qua ở đâu ra khoái hoạt chứ, đó là một đêm khuất nhục, ta từ sinh lý tới tâm lý đều đau đớn không muốn sống!
Mặt hắn như muốn khóc.
Tiêu tiểu thư lườm hắn một cái, ngượng ngùng cúi đầu nói:
- Nếu là Ngưng Nhi hoặc là Xảo Xảo, chàng cùng bọn họ hoàng đường một phen, lại tới tìm thiếp ân ái, tâm lý thiếp cũng không so đo, trong một cái lỗ sao nhổ được hai cây cải, đó đều là tỷ muội nhà mình, hoang đường thì cũng hoang đường rồi. Nhưng tiểu cung nữ Cao Ly lại không phải là dâu Lâm gia ta, chàng và nàng ta một đêm phiên vân phúc vũ, toàn thân trên dưới toàn mùi vị của nàng ta, lại tìm thiếp ân ái, thiếp còn không muốn đi tìm nàng ta tính sổ. Nếu chàng không rửa sạch sẽ, đừng hòng chạm vào người thiếp.
“Thanh Tuyền còn có bệnh này à?” Lâm đại nhân trong long phát khổ à, không chỗ nói ra, nghĩ lại lời nói của Tiêu Thanh Tuyền, thật ra có học vấn rất lớn. Nàng so đo Từ Trường Kim không phải là phu nhân của Lâm gia, đối với Xảo Xảo và Lạc Ngưng lại không kiêng kị lắm, thế này chẳng phải ý là… Lâm Vãn Vinh mừng rỡ: “Việc hôm nay tuy không thành, việc ngày sau lại rất đáng trông mong a!”
Thấy phu lang trầm tư, cho rằng hắn giận rồi, Tiêu tiểu thư lòng có chút không yên, nắm lấy tay hắn rụt rè nói:
- Lâm lang, chàng đừng giận, đợi chàng tắm xong, chàng muốn thế nào thì thiếp đều để tùy ý chàng, dù là trên xe này… Ư, xấu hổ chết, chàng thật hư hỏng!
Tiêu tiểu thư thẹn thùng che má, vùi đầu vào lòng hắn không dám nói.
Lâm Vãn Vinh mừng lắm, ôm lấy thân thể mềm nhũn không xương của nàng, dâm đãng cười ha hả:
- Thanh Tuyền, nàng quá coi thường lão công rồi, nàng cho rằng là nửa thân dưới của ta là động vật sao? Sai quá xa rồi, nói thật cho nàng, nửa người trên của ta dùng để suy nghĩ, còn nửa người dưới… là dùng để ủng hộ suy nghĩ!
Nghe tiếng hắn cười, Tiêu tiểu thư liền biết bị hắn lừa, nằm trong lòng hắn “ư hử” hai tiếng không để ý. Phu thê hai người nép vào nhau cười đùa ầm ĩ, nghe Lâm đại nhân kể chuyện hòa thượng đánh trống, anh vũ uống nước… Tiêu tiểu thư thẹn thùng không thôi, chỉ thấy ở cùng với phu lang lâu rồi, thanh tu nhiều năm sớm đã trở thành hư không, từ thiên tiên giáng xuống phàm trần, đang từng bước rơi xuống địa ngục. Hai người thỏ thẻ chuyện khuê phòng mật ngữ, ngọt ngọt ngào ngào, càng mang thêm chút tình thú khác lạ, tư duy truyền thống của Tiêu tiểu thư đã vô cùng lung lay, nhất thời trầm mê vào trong đó, không tự thoát ra được.
Đội ngũ long trọng rầm rộ diễu hành khắp đường lớn ngõ nhỏ, gần tới trưa mới từ cấm thành vào cung, dọc đường phủ kím thảm lớn màu hồng, rất tưng bừng. Bắt đầu từ khi tiến vào cửa cung, dọc đường có tiểu thái giám áo vàng không ngừng cao giọng xướng lên, báo cáo vị trí địa điểm phượng giá của công chúa. Qua cửa chính, liền thấy trước điện Trung Hòa bách quan đứng thành hàng lớn, lộng rồng của hoàng đế treo cao, đúng là hoàng đế tự thân nghênh tiếp công chúa hồi cung rồi.