Phần II
- A, là bê nước rót trà! Bê nước rót trà! Mua mấy nha hoàn mà thôi. Các vị phu nhân ngàn vạn lần chớ hiểu lầm.
Lâm Vãn Vinh lau mồ hôi lạnh.
- Ai bảo chàng tác quái!
Tiêu tiểu thư lườm hắn một cái:
- Quy củ vừa rồi đã giảng qua, thiếp và hai vị muội muội đều không phải là người hay ghen. Chỉ cần là tiểu thư chính trực, lấy về cửa Lâm gia, không thiếu tiện nghi cho chàng chiếm!
Lâm đại nhân mặt mày hớn hở:
- Đâu có đâu có, ta trước giờ không giỏi chiếm tiện nghi, Thanh Tuyền nàng hiểu rõ ta mà.
Ba vị phu nhân trực tiếp bỏ qua lời của hắn, Tiêu Thanh Tuyền đột nhiên thở dài:
- Chuyện khác còn dễ nói, chỉ có tiểu cung nữ Cao Ly này, hơi có chút tâm tư, sợ là không dễ xử trí.
Lạc Ngưng nhướng mày hừ một tiếng:
- Nàng ta dám hạ thủ đoạn quá đáng với tướng công của muội. Chỉ riêng điều này, cũng chớ mơ tưởng tiến vào cửa Lâm gia ta.
“Từ Trường Kim này phạm vào tội làm mọi người đều giận a!” Lâm Vãn Vinh không xen miệng vào được.
Tiêu tiểu thư lắc đầu:
- Ta lo lắng không phải là vào hay không vào cửa của Lâm gia ta, nhưng nghĩ tới đêm qua nàng ta làm như thế, rốt cuộc là có dụng tâm gì. Lâm lang, chàng và vị tiểu cung nữ kia qua lại sâu sắc, từ phía chàng mà xem, những việc nàng ta làm đêm qua, rốt cuộc là có dụng ý gì?
Cũng chỉ là đêm vừa rồi “qua lại” sâu thêm một chút, Lâm Vãn Vinh dang hai tay ra, sắc mặt ảo não:
- Lão bà à, ta là người bị hại, nào có thể đoán được tâm tư của kẻ thủ ác chứ? Nhất định là thấy lão công của nàng thanh thuần thiện lương, giống như mỹ nam, mới nổi lòng xấu xa.
Tiêu tiểu thư thở dài:
- Nếu là chỉ là ý nghĩ nhất thời, vậy cũng chẳng có gì. Chỉ sợ nàng ta sớm có mưu đồ, muốn hương hỏa của Lâm lang mở mang…
- Không thể nào?!
Lâm Vãn Vinh nhảy dựng lên:
- Nàng lo lắng nàng ta có mang con của ta? Mới một lần mà, điều này sao có thể chứ?
- Có cái gì không thể chứ!
Tiêu tiểu thư mặt đỏ rực, giận dỗi lườm hắn một cái. Lâm Vãn Vinh vội ngậm miệng không nói nữa: “Hỏa lực của lão tử hùng mạnh, không chuyện gì là không thể, Thanh Tuyền trước mắt chính là ví dụ.”
- Nếu thực sự là như thế, vậy thì phiền toái rồi. Huyết mạch của Lâm gia ta lưu lạc tha hương ở dị quốc, nếu bị người ngược đãi…
Tiêu Thanh Tuyền lắc đầu than, không nói tiếp nữa.
Hậu quả thật nghiêm trọng, Lâm Vãn Vinh hơi ngẩn ra, tình một đêm mà thôi, chẳng lẽ tiểu cung nữ không làm chút phòng hộ gì đó?
- Chàng cũng chớ lo lắng, những điều này cũng chỉ là thiếp suy đoán mà thôi.
Tiêu Thanh Tuyền ôn nhu an ủi hắn:
- Có lẽ nàng ta thật sự động chân tâm với chàng, trước khi đi chỉ cầu một đêm hoan hảo cũng chưa biết chừng.
Chỉ mong như thế, Lâm Vãn Vinh dở khóc dở cười, nếu thật sự sinh con, đó mới là trò cười lớn nhất thế kỷ.